Vì tấu sớ không công khai ra ngoài nên Minh Châu cũng bí mật dâng sớ tạ tội với Hoàng đế. Hoàng đế thấy rõ ràng Nạp Lan có ý với cung nữ thổi tiêu hôm nọ, có lẽ hắn sợ phụ thân Minh Châu không vui vẻ tiếp nhận hôn sự này nên mới có thái độ từ chối.
Hoàng đế nghĩ vậy liền cố ý chuyển tấu sớ cho Minh Châu xem, quả nhiên Minh Châu vô cùng kinh sợ, vội dâng tấu tạ tội. Đến nay xem ra việc này đã xong xuôi, hắn cầm bút trầm ngâm do dự. Trên đầu bút thấm đầy mực đen nhánh, chỉ sau một lúc chần chờ, giọt mực đã rơi xuống "tách" một tiếng vào trên tấu, cực kì nổi bật. Hắn cảm thấy có điềm không may mắn, nhẹ nhàng đẩy tấu sang một bên, hạ bút.
Lâm Lang đang dâng trà tiến vào, thấy Hoàng đế đặt bút xuống nàng liên dâng khay trà sơn đỏ sẫm lên, Hoàng đế giơ tay ra lấy. Vì quy củ không cho phép nhìn thẳng vào Hoàng đế nên ánh mắt nàng hơi hướng xuống, không ngờ lại nhìn thấy bút tích vô cùng quen thuộc kia: "Nô tài xin theo hôn sự của nhi tử Tính Đức..."
Ngực nàng bỗng đau thắt lại, cả người bất giác rã rời, chỉ nghe một tiếng "choang", tách trà màu hồng phấn có hoa văn lá trúc màu trắng đã vỡ tan, toàn bộ nước trà nóng hổi trong tách tràn hết ra bàn. Hoàng đế than "ôi" một tiếng, nàng phục hồi lại tình thần, sắc mặt trắng bệch: "Nô tì đáng chết!"
Thấy trên ngự án là một đống trà nước hỗn độn, Hoàng đế muốn đứng dậy, nàng bị doạ đến mặt cắt không một chút máu: "Vạn Tuế Gia có bị bỏng không?"
Hoàng đế thấy một đôi mắt sáng đầy sợ hãi của nàng đang nhìn chằm chằm hắn, nàng vừa kinh hoảng vừa sợ sệt, trông thảm thương vô cùng. Hắn đang định đáp lời thì Lương Cửu Công đã sớm hai ba bước vội vàng chạy đến nơi, một bên giúp hắn lau nước rớt trên áo bào, một bên quát Lâm Lang: "Ngươi hầu hạ như thế nào vậy? Hôm nay Vạn Tuế Gia mà bị bỏng, cho dù đền cả cái mạng này của ngươi cũng không đủ!"
Vốn mặt nàng đã trắng bệch, nàng phạm vào đại tội như vậy khiến cho sắc hồng cuối cùng trên mặt nàng cũng biến mất luôn, lệ rơi trong suốt, đã sắp sửa khóc đến nơi. Nàng cố gắng trấn tĩnh, lấy khăn tay ra lau nước trà trên vạt áo của Hoàng đế.
Vì khoảng cách giữa hai người quá gần nên Hoàng đế ngửi thấy một mùi hương hoa mai xa xôi ập tới, vấn vít quanh quẩn. Chiếc khăn tay màu trắng của nàng có thêu hoa văn tứ hợp như ý màu nhạt trên đó, khiến hắn hơi hơi giật mình.
Lương Cửu Công vẫn liên mồm sai bảo: "Mau mau đi lấy thuốc bỏng đi." Đã sớm có thái giám chạy vội đi lấy, Hoàng đế nói: "Trẫm không bị bỏng."
Cúi đầu nhìn thấy cổ tay nàng đã phồng rộp lên, bất giác hỏi: "Bị bỏng sao?" Hoàng đế nâng khuỷu tay nàng lên, thay nàng vén tay áo. Cánh tay trắng mịn nõn nà hiện ra dưới lớp áo xanh, đẹp như hoa như ngọc. Trên nền trắng, vết bỏng màu hồng càng đập vào mắt. Lúc này Hoàng đế mới thấy không ổn, nhẹ nhàng thả tay. Mặt Lâm Lang đã sớm ửng đỏ, đỏ tới tận mang tai, nàng khó xử không nói nên lời.
May mà tiểu thái giám đã chạy lấy thuốc bỏng về, Lương Cửu Công thấy Hoàng đế không bị thương nên nhẹ nhàng thở ra. Lúc này vẻ mặt hắn khi nhìn Lâm Lang mới dịu đi một chút: "Ngươi lui xuống xoa thuốc trước đi, bị bỏng cũng không cần cố gắng quá sức, mấy ngày tới không phải đến hầu hạ."
Sau khi nàng trở về phòng, mặc dù đã thoa thuốc nhưng cổ tay vẫn đau đớn từng trận liên tục không ngừng. Nàng nằm ở trên giường nhắm mắt một lúc lâu mới mơ hồ chợp mắt.
Một lúc sau, Hoạ Châu hết ca trực trở về phòng, nghe nói Lâm Lang bị thương nên đem bát cháo đến: "Hôm nay lại đến phiên của Tiếu Tứ, muội có gì cần gửi không?" Vốn dĩ trong cung cấm không thể vụng trộm truyền tin tức hay đồ vật gì ra ngoài, nhưng bọn thái giám thể nào cũng có lúc được sai xuất cung, các cung nữ có quan hệ tốt với thái giám đều có thể gửi thư về nhà, hoặc một hai vật dụng gì đó.
Các nàng hầu hạ ngự tiền, mấy tên thái giám kia đều phải a dua nịnh hót, cứ cách vài ngày lại đến xu nịnh.
Trong lòng Lâm Lang đang buồn bã, nàng chỉ lắc lắc đầu. Hoạ Châu thấy vẻ mặt nàng khác thường, tưởng là do nàng mới bị Lương Cửu Công khiển trách nên an ủi: "Đi hầu hạ thì ai chả bị mắng, mắng xong thì quên thôi, muội đừng nghĩ nhiều. Tiểu Tứ khó khăn lắm mới được đi ra ngoài một lần, muội không muốn gửi về nhà thứ gì sao?"
Trên cổ tay Lâm Lang có một vết bỏng hơi hơi rát, nhưng trong tim lại đau như dao cắt, nàng đáp nhỏ: "Muội làm gì còn nhà." Khe khẽ thở dài, ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy hoa lá cây cối trong đình tươi tốt, đồ mi đã nở hoa trắng đầy đình. Gió nhẹ thổi qua, sắc xuân đậm nét, hoa nở ngào ngạt, cảnh vật yên tĩnh không một tiếng động.
Đã đến lúc hoa đồ mi nở rồi, những ngày xuân chầm chậm cuối cùng cũng sắp đi qua.
Tuy nói là thuốc trị thương của Thái y viện chế ra cực kì hiệu nghiệm nhưng vết bỏng của nàng cũng phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày. Ngày hôm nay vừa mới bắt đầu đi hầu hạ lại, vừa đúng ngày Hoàng đế đi lập đàn cầu mưa. Thiên tử cầu mưa, coi như đại sự, nghi thức cử lễ đương nhiên vô cùng rườm rà phức tạp. Gấp gáp nhất là phải chọn được ngày tốt. Tất cả các ngày đẹp mà Khâm Thiên Giám* chọn ra, có hơn phân nửa là do nhìn sắc trời.
Quan trọng nhất là, sau khi Hoàng đế tế trời, nhất định phải có mưa xuống, có mưa ngay trong ngày cầu mưa đó là tốt nhất. Nếu không thì trời cũng chẳng nể mặt mũi của Hoàng đế, gây tổn hại tới tôn nghiêm của cửu ngũ chí tôn. Vì vậy, Khâm Thiên Giám cố ý đợi tới lúc sắc trời đen tối u ám, đoán chắc trong vài ngày tới sẽ có mưa liền đi báo đã chọn được ngày lành.
* Khâm Thiên Giám: nơi chịu trách nhiệm quan sát các hiện tượng thiên nhiên, dự đoán thời tiết, chọn ngày lành tháng tốt.
Ngày Kỷ Mão, Hoàng đế tự mình đi ra khỏi cổng thành, đi bộ đến trước thiên đàn cầu mưa. Đi theo ngự giá là các quan lại lớn nhỏ, bước chầm chậm tới thiên đàn. Lúc này trời đã nổi gió lớn, cuồng phong gào thét, mây đen bao trùm cả bầu trời, thành trì như sắp sửa bị nuốt gọn bởi màu đen. Đợi đến lúc ngự giá quay về cấm thành thì đã là đầu giờ thân, Hoàng đế vẫn chưa ăn cơm chiều. Xưa nay hắn chỉ ăn hai bữa, buổi tối thì có thêm điểm tâm được dâng lên.
Đây vẫn là quy tắc Thái tổ lập ra lúc thân chinh trên ngựa. Hoàng đế đã ăn chay ba ngày, hôm nay còn đi bộ vài dặm nhưng đang lúc tuổi trẻ sức lực dồi dào nên tinh thần vẫn cực kì hưng phấn, ăn uống lại càng nhiều hơn bình thường. Ngay tại Càn Thanh cung ăn liền hai bát cơm một cách ngon lành.
Lâm Lang đang dâng trà lên điện, chợt nghe tiếng gió thổi vào cửa sổ, "tạch" một tiếng khiến nó mở toang ra. Thái giám vội đi tới đóng lại, Hoàng đế sai bảo: "Không được đóng."
Hoàng đế đứng dậy, đi tới trước cửa sổ nhìn sắc trời bên ngoài, mây đen bao phủ, một trận gió thổi qua, ép những đám mây ra hàng vạn sợi tơ trắng bạc rủ xuống. Chỉ nghe tiếng mưa rào rào rơi xuống ngói, không lâu sau mưa càng ngày càng lớn, như chậu nước đổ ào ào ra. Bốn phía trong điện bốc lên hơi nước mông lung, Hoàng đế phấn khởi thốt lên: "Mưa rồi!"
Lâm Lang quỳ xuống, tay bê khay trà: "Nô tì chúc mừng chủ nhân."
Hoàng đế quay lại thấy nàng, hỏi: "Trẫm có gì mà chúc mừng?"
Lâm Lang đáp: "Mưa to xối xả, là việc hỷ của dân chúng thiên hạ sau đại hạn lâu ngày, đương nhiên cũng là việc hỷ của Vạn Tuế Gia." Trong lòng Hoàng đế vui mừng, khẽ cười một cái, hắn duỗi tay cầm lấy tách trà. Vừa mới mở nắp ra đã thấy khác với mọi ngày: "Đây là gì?"
Lâm Lang đáp: "Hôm nay Vạn Tuế Gia phải đi bộ khá xa, trên đường đi nhất định đã khát khô cổ họng, thế nên nô tì to gan bảo phòng ngự trà chuẩn bị chè hạnh nhân."
Hoàng đế nếm một chút, chè hạnh nhân làm từ hạnh nhân ngọt lịm, hãm bởi nước sôi, lại thêm nước, đợi đến khi nguội thì hớt lớp váng trên đi. Thêm nước trong và bỏ gạo nếp vào, gạo nếp ở đây đã được cán nhỏ thành bột trắng li ti. Xong dùng lụa lặng hết bã, lại thêm nước, đun sôi, thêm sữa, cuối cùng bỏ vào viên đường của phương tây. Một bát chè ngọt lịm hơi sánh, nếm một thìa đã thấy vô cùng thơm ngon. Hắn nói: "Chè này rất ngon, hạnh nhân lợi phổi, ngươi suy nghĩ thật chu đáo."
lại hỏi thêm: "Có còn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!