Hoàng đế trở lại ngự doanh, thay y phục, lưu lại Phúc Toàn cùng dùng bữa. Lần này đi săn mọi việc đều được giản lược, lâu nay Hoàng đế cũng không quá coi trọng việc ăn uống, cho nên chỉ có bốn cái nồi và mười sáu món ăn to nhỏ các loại. Cơm nước của thiên tử tất nhiên là sơn hào hải vị nhưng Hoàng đế lại chỉ gắp rau ăn với cơm, Phúc Toàn thấy vậy cười bảo: "Tuy Vạn Tuế Gia rất coi trọng nô tài, nhưng thật lòng mà nói, mỗi lần nhận được ân điển như thế này, nô tài trở về đều phải ăn bù điểm tâm."
Hoàng đế vốn thích nghe những lời nói thẳng thắn của hắn, không nhịn đuợc cười: "Ngự Thiện phòng luôn lấy sự đáng tin đặt lên đầu tiên, chẳng có gì ngon cả. Ở đây không thể so với trong cung, nếu không Trẫm gọi đồ ăn ở bếp, ngon hơn cái này." Thử một miếng vịt lại bảo: "Món này lại khá ngon, ban cho Dung Nhược."
Một thái giám lĩnh chỉ đi, sau đó cũng không phải là san lấy đồ ăn trên bàn. Toàn bộ đồ ăn trước đó đều được chuẩn bị thêm một phần. Nghe Hoàng đế ban thưởng, thái giám lập tức cầm chiếc hộp bên trong có đựng phần thức ăn đã chuẩn bị đi. Phúc Toàn nói: "Bẩm Hoàng thượng, Phúc Toàn có yêu cầu này hơi quá, mong Hoàng thượng đồng ý."
Hắn bỗng nhiên trịnh trọng bẩm tấu như vậy, Hoàng đế không khỏi không chú ý, "à" một tiếng rồi hỏi: "Chuyện gì?"
"Hôm nay nô tài thi cưỡi ngựa với Dung Nhược lại thua, cùng Dung Nhược hẹn thi tiếp. Cho nên muốn cầu Vạn Tuế Gia đại giá, chủ trì cho Phúc Toàn."
Hoàng đế quả nhiên vui vẻ: "Các ngươi thật biết tìm trò tiêu khiển... Trẫm không muốn chủ trì, chúng ta ba người cùng thi." Phúc Toàn lại khổ sở cau mặt: "Nô tài không dám, lỡ như truyền đến tai Hoàng thái hậu, người lại bảo nô tài xúi giục Hoàng thượng đua ngựa trong đêm tối đồng không mông quạnh. Nô tài muốn là người thắng."
Hoàng đế đặt đôi đũa xuống: "Ngươi nói vòng quanh như thế, lẽ nào không phải là muốn xúi giục Trẫm sao? Ngươi thắng không nổi Dung Nhược, sớm đã muốn Trẫm xuất mã, lúc này còn giả vờ giả vịt, đúng là giấu đầu hở đuôi." Phúc Toàn cười hì hì: "Hoàng thượng anh minh, vi thần không dám."
Hoàng đế thấy hắn thừa nhận liền cười cho qua, hướng đến Lương Cửu Công sai bảo: "Bảo bọn họ dọn dẹp con đường hướng Bắc, chuẩn bị đuốc thông." Phúc Toàn nghe Hoàng đế
phân phó như vậy, biết sự đã thành liền cảm thấy vui mừng ra mặt.
Khi Phúc Toàn cùng Hoàng đế phi ngựa đến đồng cỏ rộng lớn ở phía Bắc của ngự doanh, ngự tiền thị vệ đã phong tỏa tứ phía. Hai hàng đuốc thông nghi ngút trông như thân một con rồng vàng uốn lượn. Đuốc cháy sáng quắc, thi thoảng phát ra tiếng xèo xèo rồi bắn ra các tia lửa nhỏ văng khắp nơi.
Nạp Lan thấy Hoàng đế cởi áo choàng, ném về phía sau cho Lương Cửu Công. Bên trong là chiếc áo gấm dài có hoa văn hình con mãng xà.
"Thắng thua trong mấy ván?" Hoàng thượng hỏi.
"Hoàng thượng hưng phấn như vậy, nô tài to gan xin tiếp người." Phúc Toàn kính cẩn đáp.
Hoàng đế nghĩ nghĩ rồi quyết định: "Vậy ba lần đi, chúng ta cùng thi." Cầm cái roi ngựa được kết bằng dây màu vàng đậm chỉ về phía trước, bảo: "Đến trước bờ sông rồi quay trở về đây, một vòng như thế tính là một ván."
Ba người ghìm cương ngựa, lệnh cho thị vệ nổ súng ra hiệu rồi cùng lúc phi ngựa phóng đi. Ngựa của Hoàng đế là do tổng đốc Thiểm Cam
- Dương Nhạc Bân tiến cống, là con ngựa hảo hạng hiếm có có thể chạy ngàn dặm. Nó phi như bay như gió, chẳng bao lâu đã bỏ xa hai người còn lại. Nạp Lan Dung Nhược phóng ngựa đuổi theo, tiếng gió vù vù áp sát bên tai. Những chiếc đuốc mà bọn thị vệ đang cầm hiện tại trông giống hệt sao băng, vùn vụt trôi qua trong nháy mắt.
Người phi người đuổi không ngừng.
Hoàng đế phi ngựa đến bờ sông thấy hai người đã bị bỏ lại xa xa đằng sau, hắn muốn giữ nguyên thế trận này nên sau khi phi xuyên qua hàng đuốc sáng liền vội vã kéo cương xoay đầu ngựa. Trời tối đen như mực, con ngựa bỗng nhiên mất đà rồi chuẩn bị ngã nhoài về phía trước. Vẫn may con ngựa này được huấn luyện kĩ càng, nó phản ứng cực nhanh, lấy đà rồi nhảy chồm lên. Kĩ thuật cưỡi ngựa của Hoàng đế cũng không vừa, hắn kéo ghìm dây cương hy vọng con ngựa bình tĩnh lại.
Con ngựa không biết vì sao lại hí vang một hồi, co giật, nhảy điên cuồng. Bọn thị vệ bị dọa choáng váng, vội vàng chạy lên cố khống chế con ngựa điên kia. Ngựa vốn đã bị dọa sợ hãi, đèn đuốc vừa tiến lại gần khiến nó càng nổi điên.
Hoàng đế thấy tình hình ngày càng tồi tệ, hắn cố gắng điều khiển ngự mã, miệng quát lớn: "Lui hết xuống!"
Phúc Toàn và Nạp Lan đã phi tới, chỉ biết trơ mắt nhìn con ngựa kia điên cuồng nhảy loạn, hất văng Hoàng đế đang trên lưng nó xuống đất. Phúc Toàn sợ hãi mặt mũi trắng bệch. Nạp Lan đã xuống ngựa xông về phía trước. Bọn thị vệ nâng Hoàng đế ngồi dậy. Phúc Toàn liên mồm hỏi: "Sao rồi? Sao rồi?"
Ngọn đuốc soi sáng như ban ngày, sắc mặt Hoàng đế cực kì bình tĩnh, có chút hổn hển lên tiếng: "Không sao... hình như tay phải bị trầy da rồi."
Phúc Toàn lo đến mức túa hết cả mồ hôi, hắn tự mình tiến lên trước giúp Hoàng thượng xắn ống tay áo. Thị vệ lập tức giơ cao ngọn đuốc lên. Bên ngoài thấy có vết trầy da, khuỷu tay đã thâm xanh, sưng tấy lên. Tuy Hoàng đế không hề kêu đau nhưng Phúc Toàn nhìn thương thế có vẻ không nhẹ, trong lòng vừa lo vừa sợ hãi: "Nô tài đáng chết! Nô tài hộ giá không chu toàn, xin Hoàng thượng trách tội."
Hoàng đế nhịn đau, cười nói: "Sao lại sợ hãi đến mức này? Sự hăng hái lúc xúi Trẫm biến đi đâu rồi?" Phúc Toàn nghe Hoàng đế nói cứng liền hiểu người sợ hắn kinh hoảng trong lòng. Tâm trạng hắn không những tốt hơn mà càng ngày càng tệ đi.
Nạp Lan đã giữ chặt ngự mã, con ngựa vẫn hí vang thảm thiết. Hắn cầm ngọn đuốc đến nhìn kĩ mới thấy trên móng ngựa máu tươi đang không ngừng chảy, bị kẹp chặt bởi cái bẫy của thợ săn. Thể nào mà đang yên đang lành con ngựa bỗng dưng phát điên.
Phúc Toàn quay sang tổng quản ngự tiền thị vệ quát: "Mấy cái đầu của các ngươi có gánh nổi không? Đã bảo các ngươi dọn dẹp cho kĩ chỗ này rồi, sao lại có cái bẫy ở đây? Lại còn ghim trúng vào ngự mã, suýt nữa xảy ra đại họa. Lũ nô tài các ngươi hầu hạ kiểu gì vậy?"
Mấy tên ngự tiền thị vệ này đều là cận vệ của Hoàng đế, tuy hắn có thân phận là thân vương, nhưng cũng không thể chửi rủa quá đáng, huống hồ tổng quản thị vệ nhìn thấy sự việc vừa rồi đã sớm bị dọa đến mất hồn mất vía. Phúc Toàn cũng không quát nhiều, đỡ Hoàng thượng lên con ngựa của mình, tự tay dắt dây cương, cùng chúng thị vệ vây quanh đi về hướng đại doanh.
Đến khi đã về tới doanh, đầu tiên thầy thuốc Mông Cổ được truyền tới xem thương thế. Hoàng đế lo lắng tin tức có thể bị truyền vào kinh nên truyền lệnh: "Không được chuyện bé xé ra to, lại càng không thể kinh động hai vị lão nhân gia: Hoàng thái hậu, Thái hậu. Nếu không Trẫm sẽ hỏi tội các ngươi!"
Phúc Toàn giận dữ dẫm chân bình bịch: "Vạn Tuế Gia, giờ này người còn lo đến việc giấu giấu diếm diếm làm gì nữa."
Vẫn may là sau khi tên thầy thuốc Mông Cổ xem thương thế xong, không bị thương đến xương, chỉ là bị trật gân, vài ngày không được cử động. Các bài thuốc trị các vết thương ngoài da của Mông Cổ rất độc đáo, hữu hiệu, cho nên Thái y viện thường chuẩn bị sẵn. Lần này đi ra ngoài cũng vì lo cho các vị vương công đại thần có thể không may bị thương lúc đi săn nên đã pha chế sẵn thuốc. Dưới ánh đèn, Phúc Toàn cẩn thận nhìn đơn thuốc rồi gọi người đưa thầy thuốc đi thử trước theo quy củ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!