Thái hoàng thái hậu cười: "Vậy con đọc lên cho hoàng tổ mẫu nghe."
Khóe miệng hắn hơi hạ xuống, hắn ngẩng đầu lên, đọc chầm chậm: "Hữu quốc giả bất khả dĩ bất thận, tích tắc vi thiên hạ lục hĩ." (Người cai trị quốc gia không thể không thận trọng, một khi xa rời chính đạo tất sẽ bị thiên hạ trừng phạt.)
"Còn nữa?"
"Đạo đắc chúng tắc đắc quốc, thất chúng tắc thất quốc." (Được dân chúng thì được nước, mất dân chúng thì mất nước). Giọng hoàng đế bình thản, không có chút rung động nào: "Thử vị quốc bất dĩ lợi vi lợi, dĩ nghĩa vi lợi dã." ('Đó gọi là quốc gia không nên lấy lợi làm lợi mà nên lấy nghĩa làm lợi vậy.'
- Nếu đầy đủ hơn thì phía trước còn có 'Thà nuôi kẻ gia thần hay ăn trộm của mình còn hơn là nuôi kẻ gia thần thạo việc vơ vét ình.')
Thái hoàng thái hậu gật gật đầu: "Khó cho con vẫn nhớ... 'Hữu quốc giả bất khả dĩ bất thận' (Người cai trị quốc gia không thể không thận trọng), kiểu hành sự (làm việc) ngày nay của con mà truyền ra ngoài thì hoàng tộc sẽ nghĩ thế nào? Bề tôi sẽ nghĩ thế nào? Quan ngôn (quan chuyên khuyên can, giám sát hoàng đế) sẽ nói làm sao? Sao con không siết chết luôn Nạp Lan Tính Đức luôn đi? Ta đợi xem con sẽ giải thích với thiên hạ kiểu gì!"
Giọng điệu bỗng trở nên nghiêm nghị: "Đường đường là thiên tử Đại Thanh mà lại đi ghen với bề tôi, lại còn vật nhau nữa. Lúc tám tuổi con đăng cơ, 19 năm trở lại đây đối mặt với bao sóng to gió lớn, hoàng tổ mẫu luôn dõi theo con vượt qua từng cái một. Đến ngày hôm nay con lại tự sa ngã như vậy!" Khe khẽ lắc đầu: "Huyền Diệp, mấy năm nay hoàng tổ mẫu luôn tận tình khuyên bảo, con đều quên hết rồi sao?"
Hoàng đế quỳ gối xuống, mở miệng đáp: "Tôn nhi không dám quên. Sau này tôn nhi nhất định sẽ không thế nữa."
Thái hoàng thái hậu nặng nề cất giọng: "Con tuyệt đối không thể quên được!" Rút ba thước lụa trắng dưới chiếc gối to ra, thuận tay quẳng luôn xuống đất. Dải lụa nhẹ vô cùng, mở bung ra, bay phất phơ trong không trung giữa điện, như một đám mây mềm mại ở nơi xa nhất trên bầu trời xanh nắng đẹp kia, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất trong yên lặng. Thái hoàng thái hậu sai bảo Tô Mạt Nhĩ: "Cầm lấy đưa cho Lâm Lang, nói là ta ban thưởng."
Hoàng đế như có sấm đánh bên tai, thấy Tô Mạt Nhĩ vâng lời cầm đi, trong lúc cấp bách hắn vội đẩy Tô Mạt Nhĩ lảo đảo, tay giữ chặt lấy dải lụa, hô một tiếng: "Hoàng tổ mẫu!", bất chợt kinh hoàng hiểu ra chân tướng, nhưng dường như vẫn chưa chịu tin, hắn thì thào như tự nói với chính mình: "Là người....... Thì ra là người."
Hoàng đế vẫn nắm chặt lấy dải lụa kia, không hề nhúc nhích, qua một lúc lâu, giọng nói vừa lạnh lẽo vừa chua chát cất lên: "Vì sao hoàng tổ mẫu phải ép con?"
Giọng thái hoàng thái hậu lạnh không kém: "Vì sao? Con còn dám hỏi lại ta vì sao...... Đêm hôm qua, Quan Khánh Hỷ ở Thận Hình ti bẩm với con những gì, hoàng tổ mẫu cũng không muốn biết. Nửa đêm nửa hôm con sai Lương Cửu Công đi một chuyến đến Hàm Phúc cung, hắn truyền lại khẩu dụ của con, làm những chuyện gì, hoàng tổ mẫu cũng không muốn biết. Hoàng tổ mẫu chỉ muốn biết một chuyện, đó là con có còn nhớ đến thân phận của mình không?
Con dốc sức bảo vệ nó một cách ngu ngốc như vậy, nó có nhận tình cảm của con không? Mà không phải là đắc ý đã lừa được con, đem thiên tử Đại Thanh đùa bỡn trong lòng bàn tay ư?"
Sắc mặt hoàng đế trắng bệch, hắn hô lớn: "Hoàng tổ mẫu!"
Trong giọng nói của thái hoàng thái hậu có một nỗi đau vô tận: "Huyền Diệp ơi Huyền Diệp, con vì một nữ tử mà quên cả bản thân mình, đến nay lại còn làm việc thiên vì tình, bức bách người vô tội, gia pháp, quốc pháp đều coi như không có."
Lưng hoàng đế đã thấm đẫm một lớp mồ hôi lạnh lẽo: "Chuyện tối hôm qua là ý của tôn nhi, tôn nhi hành sự hồ đồ, không liên quan tới người khác. Xin hoàng tổ mẫu trách phạt tôn nhi. Huống hồ Đoan tần cũng không phải là không có tội, xin hoàng tổ mẫu minh xét."
Ánh mắt thái hoàng thái hậu sáng bừng như đuốc, nhìn thẳng vào hắn: "Dù nói thế nào đi nữa thì tội của Đoan tần không đến mức phải chết. Con nói không liên quan đến người khác? Ha! Con đúng là khờ dại điên cuồng, nếu như nó không làm ra chuyện như thế thì có cần con phải giết người diệt khẩu hay không?"
Hoàng đế nghe tới bốn chữ "giết người diệt khẩu" thì cả người run rẩy, cúi người dập dầu một cái.
Thái hoàng thái hậu hiền từ nói: "Con ngoan, con còn nhớ không, ngày nhỏ cánh tay con có mụn nhọt, đau đớn vô cùng. Ngày nào cũng sốt mãi không dứt, uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi. Cuối cùng ngự y phải dùng dao khoét đi chỗ thịt đó. Con còn nhỏ tuổi như vậy nhưng kiên cường không khóc một tiếng nào, mắt nhìn ngự y rửa sạch mủ, máu. Sau đó miệng vết thương mới dần đóng vẩy rồi khỏi hắn."
Nhẹ nhàng cầm lấy tay hoàng đế: "Tất cả mọi thứ hoàng tổ mẫu đều làm vì muốn tốt cho con, nghe lời hoàng tổ mẫu, buông nàng đi."
Trong lòng hoàng đế vô cùng đau đớn, ngẩng mặt nói: "Hoàng tổ mẫu, nàng không phải là mụn nhọt của Huyền Diệp, nàng là tính mạng của Huyền Diệp. Hoàng tổ mẫu tuyệt đối không thể lấy đi cái mạng này của tôn nhi được."
Thái hoàng thái hậu nhìn hắn, trong mắt là sự đau thương vô hạn: "Con thật là hồ đồ. Lúc đầu hoàng tổ mẫu không biết..... Dân tộc hán có một câu: Dưa hái non không ngọt (Cái gì cố ép cũng không được). Người Mãn châu chúng ta cũng có một câu: Chim ưng trên núi Trường Bạch cùng con cá dưới sông Tùng Hoa không thể bay cùng nhau." (cùng nghĩa như câu trên).
Duỗi tay đỡ hoàng đế đứng dậy, bảo hắn đến ngồi bên cạnh người, vẫn cầm tay hắn như cũ, nói chầm chậm: "Trong lòng nó đã có người khác, dù con có đối với nó tốt thế nào thì lòng nó cũng khó mà có con. Sao con vẫn khăng khăng như vậy? Phi tần hậu cung nhiều như thế, ai ai cũng mong sự sủng ái từ con, việc gì phải tự làm khổ mình?"
Hoàng đế đáp: "Phi tần hậu cung tuy nhiều, nhưng chỉ có nàng hiểu tôn nhi, chỉ có nàng biết tôn nhi muốn gì."
Thái hoàng thái hậu chợt bật cười, hỏi hắn: "Thế nó thì sao? Con có hiểu nó không? Con có biết nó cần gì không?" Rồi nói với Tô Mạt Nhĩ: "Gọi Bích Lạc đến."
Bích Lạc đi vào, vì nàng là người ngày ngày gặp hoàng đế nên chỉ quỳ gối thỉnh an. Thái hoàng thái hậu hỏi nàng: "Bình thường Vệ chủ nhân thích làm những gì?"
Bích Lạc nghĩ một chút rồi đáp: "Ngày thường Vệ chủ nhân nếu không đọc sách, viết chữ thì đều thêu thùa may vá. Nô tì mang hết những sách, những hộp thêu thùa mà chủ nhân đọc và thêu mấy ngày nay đến đây rồi ạ."
Nói xong thì đem trình hết tập sách và các hộp thêu thùa lên. Thái hoàng thái hậu nhìn số sách đều là thơ ca, có vài cuốn là kinh phật, người cũng chỉ thoáng liếc qua. Nhưng hoàng thượng thì nhìn thấy trong hộp thêu thùa có một chiếc túi nho nhỏ, đường thêu tinh tế. Ở phía dưới có buộc tua rua màu vàng, liền biết là thêu ình. Hắn nhớ lại lúc còn ở Càn Thanh cung ngày trước, nàng từng nói muốn thêu tặng hắn một chiếc túi nhỏ.
Đây là phong tục cũ của tộc Mãn châu, người vợ mới cưới sẽ thêu tặng chồng chiếc túi nhỏ sau ngày về nhà chồng, để làm chứng cho trăm năm hảo hợp (cả đời hòa thuận), nhất định được như ý. Sau này chiếc túi vẫn chưa thêu xong mà bị đủ loại rắc rối làm hoãn lại. Lúc này hoàng đế nhìn thấy, trong lòng xúc động, chỉ thấy đau đớn khó nói nên lời.
Thái hoàng thái hậu cầm chiếc túi lên, nói với Bích Lạc: "Những chuyện ngày trước ngươi kể lại từ đầu cho Vạn tuế gia nghe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!