Chương 33: Thân Này Thật Khổ (Ii)

Gần đây, sau khi nghe xong bài giảng thì hoàng đế đều tới Từ Ninh cung cùng thái hoàng thái hậu ăn uống, xong mới quay về Càn Thanh cung. Hôm nay mãi chưa thấy tới, thái hoàng thái hậu lo lắng nên phái người đi hỏi. Sau một lúc lâu người hầu trở về bẩm: "Vạn tuế gia đi gặp Đoan chủ nhân ạ."

Thái hoàng thái hậu ừ một tiếng, có chút bùi ngùi xúc động: "Một ngày làm vợ chồng, nghìn năm ân nghĩa, đi gặp nó cũng là chuyện nên làm." Xoay mặt hơi ngẩng lên, Lâm Lang vội dâng trà tới.

Nắng chiều chiếu vào sâu trong cung điện rộng lớn. Càng vào sâu, ánh sáng càng ảm đạm. Hoàng hôn từ từ bao phủ bốn bề. Cung điện phía xa như đang ẩn trong làn sương khói. Sắc trời ngày một tối dần. Hơi ấm mỏng manh như không có, còn hơi lạnh lại dần dâng lên như tiết mùa thu vậy. Lâm Lang nhớ đến một câu thơ: "Đông phong lâm dạ lãnh vu thu." (Gió đông vào đêm lạnh như mùa thu) Thì ra lời của người xưa, quả nhiên luôn đúng.

Thật ra hoàng đế cũng không muốn đi gặp Đoan tần, chỉ là Đồng quý phi tự mình đến gặp hắn, nói rằng: "Đoan tần đến nay vẫn không chịu nhận tội, ngày nào cũng gào khóc. Thần thiếp sai người đi hỏi thì nàng ấy chẳng nói gì, chỉ bảo muốn hoàng thượng phúc thẩm (xử lại) nên thần thiếp mới đến xin hoàng thượng quyết định."

Hoàng đế vốn ghét hành động ác độc của Đoan tần, nghe Đồng quý phi nói vậy, lại nghĩ hay là có gì đó oan uổng, cuối cùng vẫn đi thăm.

Đoan tần ở Hàm Phúc cung, có hai vị ma ma thạo việc làm bạn, đồng thời cũng là giam lỏng. Ngự giá tới, tự có người truyền đến Hàm Phúc cung từ lâu. Đoan tần đang trông mòn con mắt, trong lòng nôn nóng như lửa. Ánh hoàng hôn ngập tràn trong viện, màu sắc như vàng kim, chiếu vào tường đỏ lưu ly khiến nó tỏa ra tia sáng lóa mắt. Nàng đứng trước cửa sổ ngóng chờ một hồi, mới nghe thái giám Kính Sự phòng vỗ tay vào nhau "bốp bốp".

Cung nữ thái giám bên ngoài đã quỳ xuống hết cả, nàng cuống quýt bước xuống bậc thềm chạy ra nghênh đón. Hai vị ma ma kia tất nhiên theo sát nàng từng bước.

Hoàng đế bước từ từ thong thả tới, Đoan tần cố gắng hành lễ như quy củ: "Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng." Mới nói được hai chữ "thần thiếp" thì giọng đã xen tiếng nức nở. Đợi tới lúc hoàng đế vào ngồi trong điện rồi, nàng vào quỳ trước tràng kỉ, nước mắt không ngừng rơi. Hoàng đế đã chuẩn bị tâm lý nàng sẽ gào khóc nức nở, hoặc phiền phức dây dưa, không ngờ nàng lại ôm mặt im lặng khóc.

Hắn hờ hững nói: "Trẫm đến rồi, nàng có chỗ nào oan ức thì cứ nói, không cần phải làm bộ làm tịch như vậy."

Đoan tần vừa khóc vừa nói: "Việc đã tới nước này thần thiếp cũng hết đường chối, nhưng thần thiếp thật sự oan uổng, thần thiếp dù có hồ đồ đế thế nào cũng không dám mưu hại hoàng tự."

Hoàng đế chán nản, hắn nói:" Mấy cung nữ thái giám đều nhận tội cả rồi, nàng cũng không cần phải nói gì nữa. Trẫm nhớ đến tình cảm lâu nay nên sẽ không truy cứu đến người nhà của nàng." Đoan tần sợ hãi, mặt mày trắng bệch. Nàng quỳ nơi đó, cả người run rẩy: "Hoàng thượng, thật sự thần thiếp bị oan. Bánh khoai môn đó là thần thiếp nhất thời bị ma quỷ xúi giục nên mới bỏ vào trong nhân một thứ, rồi sai người bọc lại đem tặng cho Lương quý nhân.

Không, không, thần thiếp không bỏ hồng hoa vào, thần thiếp chỉ bỏ một chút khổ sâm (hình ảnh) mà thôi. Thần thiếp nhất thời hồ đồ, chỉ nghĩ muốn giá họa cho Ninh quý nhân, mong hoàng thượng tức giận mà không để ý tới nàng ta nữa. Nhưng mà thần thiếp đúng là bị người ta hại, hoàng thượng, thần thiếp dù có phải tan xương nát thịt cũng không dám mưu hại hoàng tự."

Hoàng đế nghe nàng khóc lóc kể lể, nhất thời chỉ thấy khó phân biệt thật giả, hắn trầm ngâm không nói gì. Đoan tần nghẹn ngào nói: "Thần thiếp đáng chết vạn lần.... Bây giờ thần thiếp đã bẩm báo toàn bộ sự thật rồi, xin hoàng thượng minh giám. Tự thần thiếp cũng mình tội ác tày trời, nhưng thần thiếp thật sự là bị oan, đến nay thần thiếp có trăm miệng cũng không giãi bày được, chỉ xin hoàng thượng minh giám." Nàng dập đầu liên tục, trán cũng đã chảy máu.

Hoàng đế lạnh nhạt đáp lời: "Tất nhiên trẫm sẽ tra cho rõ ràng. Trẫm muốn xem xem, cuối cùng thì kẻ vu oan giá họa này là ai."

Xưa nay hoàng đế làm việc quyết đoán, lập tức sai người truyền cung nữ thái giám

- tất cả những người có liên quan tới việc truyền dược liệu vào cung đến, thẩm vấn nghiêm ngặt tại Thận Hình ti. Ai ngờ đúng nửa đêm hôm đó, Đoan tần chợt treo cổ tự vẫn. Sau khi hoàng đế tan triều mới biết, thế là tự mình tới Từ Ninh cung bẩm báo lên thái hoàng thái hậu. Thái hoàng thái hậu vô cùng tức giận, đúng lúc có cung nữ dâng trà lên, không khỏi cầm lấy chén trà, định quăng luôn xuống đất.

Sau đó bỗng nhiên lại từ từ đặt chén trà xuống. Tô Mạt Nhĩ thấy cánh mũi người phập phồng, biết ngay là đang hết sức phẫn nộ. Tô Mạt Nhĩ không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ quỳ ở đó bóp chân cho người.

Vẻ mặt hoàng đế lại vẫn bình tĩnh : "Theo tôn nhi thì cõ lẽ vì bản thân nàng nhát gan nên mới tự vẫn. Tính tình ngày thường của nàng kiêu ngạo, chưa từng chịu uất ức như thế, hoặc là nhất thời nghĩ quẩn nên vậy."

Thái hoàng thái hậu trấn tĩnh lại rất nhanh, duỗi tay cầm chén trà, từ từ uống.

Hoàng đế lại nói: "Chuyện đã đến bước này, chi bằng tạm bỏ qua đi. Thời gian dài sẽ tự hiện ra sự thật. Còn về Đoan tần, dù gì cũng rất đáng thương, vì vậy sẽ không truy cứu đến người nhà của nàng nữa là được." Phi tần trong hậu cung tự vẫn chính là tội đại nghịch bất đạo, liên lụy cả người thân. Thái hoàng thái hậu hiểu ý của hắn, miệng nở nụ cười: "Con thương nó như vậy thật hiếm có.

Hoàng thượng đã nói không truy cứu, vậy bỏ qua cho người thân của nó là được."

Hoàng đế nghe xong câu này thì đứng dậy cung kính đáp: "Tôn nhi có chỗ nào chưa làm đến nơi đến chốn, xin hoàng tổ mẫu dạy bảo." Thái hoàng thái hậu nhìn hắn rất lâu, dáng vẻ của hắn vẫn cực kì ung dung. Thái hoàng thái hậu đành thở dài: "Ta không dạy bảo hoàng thượng nữa. Hoàng thượng lớn rồi, việc gì cũng ý kiến riêng, là đúng hay sai, có đáng hay không thì bản thân hoàng thượng tự hiểu là được." Nói xong cầm lấy chén trà, chầm chậm nhấp một ngụm: "Hoàng thượng về đi.

Hoàng tổ mẫu mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."Thế là hoàng đế hành lễ rồi lui xuống. Đợi hoàng đế đi rồi, thái hậu ngẩn người một lúc rồi nói: "Tô Mạt Nhĩ, ngươi lập tức đi làm cho ta một chuyện." Tô Mạt Nhĩ đáp vâng, vẫn không động đậy, miệng nói: "Người hà tất phải ép Vạn tuế gia tới bước này?"

Thái hoàng thái hậu thở dài: "Ngươi cũng thấy rồi đấy, không phải ta ép hắn, mà là hắn ép ta." Mắt nhìn chăm chú vào tách trà màu vàng nhạt, từ từ nói: "Giờ việc đã đến nước này, chúng ta không thể không làm rõ ràng mọi chuyện bên trong được."

Lại nói ngày hôm đó Nạp Lan dùng xong bữa trưa thì bỗng nhiên có người từ trong cung đến truyền chỉ yết kiến, hóa ra là hoàng đế triệu kiến, cũng không nói giờ chắc chắn. Nhưng sau khi dùng bữa trưa thì hoàng đế luôn nghe giảng, bây giờ triệu kiến hắn đúng là khác thường. Lòng hắn tuy khó hiểu, nhưng vẫn lập tức thay triều phục vào cung, được thái giám lĩnh mệnh dẫn đi gặp hoàng đế. Tên thái giám đưa hắn đi qua đường ven, lại qua đường lớn, đi một hồi lâu mới dừng ở một nơi trước điện.

Giọng tên thái giám the thé: "Đại nhân chờ một chút, bài giảng kết thúc thì ngự giá sẽ qua đây."

Nạp Lan làm việc trong cung đã lâu, thấy nơi này là Kính Tư điện, cực kì gần hậu cung nên hắn không dám đi lại loanh quanh. Vì thời gian bài giảng mỗi ngày của hoàng đế không cố định, có lúc quân thần đều hăng hái thì có thể giảng đến hai canh giờ. Vừa đợi được một lúc thì chợt thấy một tên thái giám từ hành lang đi đến, nhanh chóng thỉnh an trước mặt hắn, nói nho nhỏ: "Mời Nạp Lan đại nhân đi theo nô tài bên này."

Nạp Lan tưởng là thái giám ngự tiền, mà nơi gặp hoàng thượng đột nhiên thay đổi cũng thường gặp, vì vậy hắn không hỏi nhiều mà đi theo tên thái giám luôn.

Lúc này lại đi theo con đường một hồi lâu, cả quãng đường đều là những nơi yên tĩnh, hắn hơi hơi nghi ngờ. Tên thái giám bỗng dừng bước, nói rằng: "Đến rồi, mời đại nhân chờ ở đây một lát."

Nạp Lan nhìn chung quanh, khắp nơi đều là liễu rủ xanh rì, hoa nở chim ca, cực kì thanh tịnh. Cách đó không xa là tường cung màu đỏ, bốn bề tịch mịch không tiếng người. Hắn chưa từng tới nơi này nên không khỏi mở miệng hỏi: "Xin hỏi công công, đây là nơi nào?" Tên thái giám lại không trả lời, chỉ cười khẽ rồi vái người chào đi mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!