Vì thời tiết càng ngày càng nóng nên Lâm Lang cũng cảm thấy mệt mỏi hơn mỗi ngày. Cẩm Thu thấy vậy thì khuyên nàng: "Giờ đã là cuối giờ thân, chủ nhân vừa ngủ dậy xong, hay là nô tì cùng chủ nhân đến chỗ Nghi tần nói chuyện đôi ba câu, lúc về dùng bữa chiều sau?"
Lâm Lang nhớ lời dặn của thái y, bảo nàng hằng ngày nên đi dạo nhiều một chút, không nên nghĩ ngợi quá nhiều. Vì vậy nàng liền đồng ý với Cẩm Thu. Trời dần nóng hơn, liễu xanh cùng trăm hoa trong vườn đang dần úa tàn. Cẩm Thu cùng Lâm Lang đi ngắm hoa một hồi, lại dừng một hồi, bất giác đã đi quá xa. Lúc này là hoàng hôn, có vài trận gió đông thổi qua khiến người ta cảm thấy hơi hơi lạnh.
Cẩm Thu bèn nói: "Gió thổi cả khí lạnh vào người, hay là để nô tì đi lấy cho chủ nhân chiếc áo choàng đến?"
Lâm Lang đáp: "Cũng được, tiện cầm luôn bức tranh đặt trong tráp trên chiếc bàn tràng kỉ nữa. Ta từng đồng ý sẽ vẽ lại cho Nghi chủ nhân, vừa nãy chỉ nghĩ đi ra ngoài mà quên mất." Cẩm Thu đáp vâng rồi quay người đi.
Chỗ cuối dãy giả sơn có hàng hoa thược dược đang nở rất đẹp, dưới ánh chiều tà nó đẹp đẽ vô cùng. Lâm Lang muốn tới ngắm nên bước chân thuận theo những viên đá nền, hướng về nơi đó.
Sắc trời dần tối, các cung đều đang truyền bữa tối lên nên trong vườn rất yên tĩnh, không ai qua lại cả. Chỉ có một đàn chim bay về tổ, xung quanh là tiếng chim kêu a a. Lâm Lang ngắm xong hàng hoa, quay đầu thấy cảnh hoàng hôn đang dần bao phủ lên tường cung. Nàng lại đi theo hàng đá, bất giác đã vòng ra sau dãy giả sơn. Chỗ này vốn có hai gian phòng nho nhỏ, chuyên làm nhà kho cho thợ chăm sóc hoa cất đủ loại đồ dùng như cuốc, hốt rác... Nơi này cực kì vắng vẻ, bình thường ít khi có người qua lại.
Nàng thấy mình đã dần đi đến gần đó rồi, lại sợ Cẩm Thu quay lại không tìm thấy mình nên định theo đường cũ quay về, chợt nghe tiếng khóc thút thít của một nữ tử ở ngoài đầu hồi. Có một người ở cạnh khuyên: "Chúng ta là phận nô tài, bị đánh thì cũng biết làm thế nào."
Lâm Lang đoán là có cung nữ bị mắng mỏ rồi mới trốn ở đây kể lể khóc lóc với tỷ muội khác, nàng cũng không quá chú ý tới. Đúng lúc định đi thì chợt nghe tiếng vừa khóc vừa nói: "Lòng dạ của chủ nhân quá ác độc, thể nào mà cái mạng của Lương chủ nhân cũng suýt nữa mất vào tay người này rồi."
Lâm Lang nghe xong câu này như sét đánh giữa trời quang, bất giác đứng lặng người ở đó. Lại nghe một giọng khác trách mắng: "Muội đừng ăn nói hàm hồ, câu này cũng nói bừa được à?"
Người đang khóc hình như bị dọa sợ, sau một hồi lâu mới đáp lại: "Tỷ tỷ à, muội cũng chỉ kể ình tỷ thôi đấy. Hôm đó Đoan chủ nhân tới thăm người, muội đứng ngoài cửa sổ nghe được, hóa ra là lúc người cùng Lương chủ nhân còn làm ở Càn Thanh cung thì người cùng Đoan chủ nhân đã bàn bạc kĩ càng, làm ra mấy cái bẫy hãm hại Lương chủ nhân đó. Khiến cho Vạn tuế gia giận Lương chủ nhân, đẩy Lương chủ nhân ra khỏi Càn Thanh cung, thế nên mới thành như ngày nay."
Lại khóc: "Chủ nhân vẫn luôn nghi ngờ muội đã nghe được gì đó nên mới mượn cơ hội vừa đánh vừa mắng, giờ thì muội bị đuổi đi trồng hoa rồi, người vẫn không tha uội, còn vu oan uội trộm mất chiếc vòng tay, muốn đuổi muội đi hẳn. Tỷ à, muội phải làm sao bây giờ?"
Người kia đáp: "Đừng nói nữa, mấy chuyện không có bằng chứng thế này ai dám tin muội chứ, đều sẽ cho là muội thêu dệt lên thôi. Muội mau quên chuyện đó đi, quên hoàn toàn đi, tỷ cũng sẽ làm như chưa từng nghe thấy bao giờ. Nếu để người khác biết được thì là đại họa diệt môn đấy!" Người khóc bị dọa hết hồn, chỉ đành thút thít.
Cả người Lâm Lang từng đợt nóng lạnh dồn dập, như bị ốm nặng vậy. Gió thổi qua người làm nàng run lên từng đợt. Một hồi lâu sau nàng mới có sức quay người để đi về. Dưới gót chân như hư vô, nàng đi chậm chậm một hồi mới đi ra bên ngoài dãy giả sơn, rồi từ từ bước lên con đường lát gạch cứng của cung. Cẩm Thu đang đứng bên kia, mặt đầy lo lắng cùng sốt ruột. Thấy nàng thì vô cùng vui mừng: "Chủ nhân đi đâu vậy? Làm nô tì tìm mãi.
Trong vườn chẳng có mấy người, đến một người để hỏi cũng chẳng tìm được ai. Trời thì tối dần rồi, nô tì lo chết mất." Một mặt nói một mặt rũ chiếc áo choàng ra, giúp nàng khoác lên. Vừa chạm vào nàng thì chợt giật mình: "Sao chủ nhân lại lạnh như băng thế này? Không phải là nhiễm gió lạnh rồi chứ?"
Lâm Lang khẽ lắc đầu, Cẩm Thu thấy mặt nàng chẳng có lấy một sắc hồng, lòng sợ hãi, nàng nói: "Trời tối rồi, hay là nô tì đưa chủ nhân về trước, ngày mai lại đi Trường Xuân cung sau?" Lâm Lang lại chẳng trả lời, nàng bước lên hàng đá trên đường lớn, từ từ đi về. Cẩm Thu đỡ nàng, trong lòng không yên.
Về đến Trữ Tú cung thì trời đã tối hẳn. Bích Lạc đang chỉ bảo tiểu thái giám lên đèn, dưới ánh đèn chợt nhìn thấy Lâm Lang đi vào, một gương mặt trắng bệch như không hồn. Bích Lạc giật mình, vội chạy tới hầu hạ. Nàng cầm một chiếc khăn lông nóng lên lau mặt, miệng hỏi: "Chủ nhân đã đói chưa ạ, có muốn ăn chút gì không?"
Lâm Lang nhẹ nhàng lắc đầu, đáp: "Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát."
Bích Lạc nghe giọng nàng không giống bình thường, vội đi dọn dẹp giường, đỡ nàng nằm xuống. Lại lệnh cung nữ vào, thay hương đang đốt trong chiếc lư lớn dưới đất thành hương An Tức, xong xuôi mới đi nhẹ ra ngoài. Nàng tìm Cẩm Thu hỏi ngay thẳng mặt: "Tổ tông của ta ơi, muội dẫn chủ nhân đi đâu vậy? Những gì Lương am đạt căn dặn hết lần này tới lần khác muội đều bỏ ngoài tai hả? Ta nói uội biết, nếu muội không muốn sống nữa thì cũng đừng để liên lụy tới mọi người."
Cẩm Thu như sắp khóc đến nơi: "Có đi được đâu đâu. Thì bảo là đến chỗ Nghi chủ nhân ngồi một lúc, đi tới vườn hoa thì chủ nhân sai muội về lấy áo choàng và bức tranh. Lúc muội cầm đồ trở lại thì tìm một lúc lâu cũng chẳng thấy người, sau đó mới thấy người đi ra từ sau dãy giả sơn, lúc đấy đã thành thế này rồi."
Bích Lạc nói: "Muội dám để chủ nhân một mình ở trong vườn, lỡ như đụng phải ai thì muội có gánh được trách nhiệm không?"
"Muội cũng nhất thời không suy nghĩ chu đáo, vốn nghĩ đi nhanh về nhanh, chỉ đi có một lát thôi, với lại bình thường trong vườn ít người qua lại, nên mới nghĩ không có gì nghiêm trọng cả."
Bích Lạc hậm hực mắng: "Không nghiêm trọng? Muội nhìn chủ nhân đi, thế còn gọi là không nghiêm trọng à? Để Vạn tuế gia biết được, xem Lương am đạt tha được cho đứa nào."
Cẩm Thu vừa sợ vừa hối hận, nức nở đáp: "Muội cũng đâu có cố ý, ai ngờ chỉ trong một lát mà bất ngờ xảy ra chuyện........" Bích Lạc thấy nàng như vậy, cũng không mắng mỏ nữa. Lại sợ Lâm Lang có việc cần sai mình nên vội vàng quay người đi vào.
Bích Lạc ngồi trên chiếc ghế nhỏ, thấy Lâm Lang nằm ngủ không mảy may động đậy chút nào, trong lòng chỉ có một cảm giác sợ hãi. Đợi đến canh một, tiểu thái giám của Càn Thanh cung lặng lẽ tới bẩm: "Vạn tuế gia sắp tới, mời chủ nhân chuẩn bị tiếp giá."
Bích Lạc không dám nói thật, đành đến cạnh giường, khe khẽ gọi Lâm Lang: "Chủ nhân." Mắt Lâm Lang long lanh nhìn vào chiếc mành, dường như chưa ngủ, thấy nàng tới thì nói: "Ta không muốn ăn gì cả."
Bích Lạc đành nói: "Vậy chủ nhân đã thấy khỏe hơn chút nào chưa? Càn Thanh cung bảo Vạn tuế gia sắp đến rồi. Nếu chủ nhân thấy không thoải mái thì nô tì sẽ phái người đi bẩm với Vạn tuế gia."
Lâm Lang biết nếu như bẩm lại với hoàng đế, nhất định sẽ khiến hắn lo lắng. Nếu không tự mình đến thăm nàng thì cũng sẽ phái người tới, dù gì thì đều bất an cả. Thế là nàng gắng ngồi dậy: "Không, không cần." Nói tiếp: "Đem gương đến đây cho ta."
Bích Lạc cầm gương tới, Lâm Lang nhìn mình một chút, chỉ thấy mặt mày đều đỏ ửng, đâm ra lại có vẻ khỏe khoắn. Lại gọi Cẩm Thu vào chải tóc cho nàng. Vừa thu dọn xong xuôi thì hoàng đế tới.
Tâm trạng của hoàng đế rất tốt, hắn nhìn khuôn mặt nàng dưới ánh đèn rồi nói: "Hôm nay tinh thần nàng dường như rất tốt." Lâm Lang mỉm cười đáp: "Thiếp ngủ một lúc lâu, lúc nãy lại vừa nghỉ ngơi một hồi, bây giờ thì thấy đói."
Hoàng đế nói: "Trẫm cũng đói rồi. Hôm nay có chim cút hầm nhừ mà phía nam mới tiến cống. Trẫm đã sai người đưa tới phòng bếp của nàng, bảo bọn họ nấu cháo. Lát nữa chúng ta cùng ăn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!