Chương 27: Đình Viện Lạnh Lẽo (Ii)

Hôm nay cách tết Vạn Thọ không đến mười ngày nữa. Trong cung trên dưới đều đang chuẩn bị cho đại yến hôm đó. Lâm Lang đi thỉnh an Đồng quý phi, mới đi vào cửa điện đã nghe tiếng Nghi tần cười nói lanh lảnh: "Ý này của quý phi tỷ tỷ thật hay. Món ăn mà bếp chúng ta làm ngon hơn gấp ngàn lần Ngự Thiện phòng làm. Đến lúc đó chúng ta sẽ tự mình lo liệu đồ ăn, vừa ngon vừa vui vẻ náo nhiệt.

Đồng quý phi dịu dàng cười, nàng thấy Lâm Lang tiến vào hành lễ thì sai người: "Mời Vệ chủ nhân ngồi."

Lâm Lang tạ ơn rồi mới ngồi xuống, chợt nghe người hầu bẩm: "Ninh quý nhân của Diên Hy cung và Đoan chủ nhân cùng đến ạ."

Đoan tần một thân đỏ son còn Họa Châu thì mặc một bộ áo gấm mới tinh màu xanh ngọc có hoa văn trăm bướm, trên đầu cài chiếc trâm hình phượng hoàng bằng vàng ròng, phần cuối có đính ngọc buông xuống, bạch ngọc rồi thanh ngọc, đúng là châu báu ngọc ngà đầy đầu. Bởi vì thân phận của hai người cao nên Lâm Lang đứng dậy chào đón. Họa Châu cùng Đoan tần đều thỉnh an Đồng quý phi, xong đến Nghi tần, Đức tần, An tần rồi mới ngồi xuống.

Họa Châu khen y phục của Đồng quý phi. Đức tần là người thành thật nói: "Tỷ thấy bộ y phục này của muội hình như là hàng dệt kim Giang Ninh mới cống thì phải."

Họa Châu đáp: "Là hôm kia mới được Vạn tuế gia ban thưởng cho ạ. Muội sai người may gấp. Suy cho cùng là vì làm gấp quá nên đường may không được tỉ mỉ lắm."

Đoan tần liền nói: "Bộ của muội còn đẹp đấy. Muội nhìn bộ của ta đây này, tuy cũng là may vội nhưng còn cẩu thả hơn đường may của muội nhiều." Nói xong thì kéo ống tay áo ra ọi người cùng nhìn. Đang lúc nói chuyện thì bà vú bế Ngũ a ca đến. Đồng quý phi cười: "Nào, đến đây cho ta bế một chút." Nàng đỡ lấy, Nghi tần tự nhiên đến gần mấy bước ngắm nhi tử. Đức tần vốn là người thích trẻ con nên cũng đến chơi với đứa bé.

Dận Ký mới được trăm ngày, đang ngủ say sưa. Chiếc áo ngủ bằng gấm được bọc ngoài bởi tã, nó ngủ đến mức mặt đỏ bừng, khiến người ta muốn tới sờ nắn khuôn mặt nhỏ xíu trắng ngần đó. Lâm Lang cười nhẹ nhàng. Bỗng nghe Họa Châu nói: "Nghi tỷ tỷ thật là có phúc, Ngũ a ca sinh ra tròn trịa thế này, lớn lên chắc chắn rất có triển vọng."

Đoan tần cười nói theo: "Muội cũng không cần phải gấp quá, đợi đến mùa đông năm nay nhất định muội sẽ sinh thêm cho Vạn tuế gia một vị tiểu a ca nữa."

Khuôn mặt xinh đẹp của Họa Châu hơi ửng hồng, nàng khẽ bĩu môi với Đoan tần. Lâm Lang bất chợt nhìn đến phần thắt lưng của Họa Châu, quần áo rộng không bó nên không nhận ra gì cả. Nàng thấy như có kim chích trong tim, đành quay mặt đi, không muốn nhìn đến nơi đó nữa.

Tết Vạn Thọ đến gần, cung cấm bận rộn, các vị tổng quản đến xin ý chỉ của Đồng quý phi hết việc này đến việc kia, vì vậy các nàng chỉ ngồi thêm một lát rồi đứng dậy cáo từ. Lâm Lang đi sau cùng, Họa Châu lại dừng bước đợi phía xa xa, cười cười với nàng: "Đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, cùng đi dạo hoa viên một lát đi."

Lâm Lang đáp: "Lâm Lang ở chỗ xa, lại không tiện đường nên lần khác Lâm Lang sẽ đi dạo cùng quý nhân tỷ tỷ sau."

Mắt Họa Châu dần đỏ lên, hỏi: "Lâm Lang, muội đang trách tỷ?"

Nàng khẽ lắc đầu, Họa Châu nhìn vào trong mắt nàng, ánh mắt hơi xao động, có vẻ muốn cười. Lâm Lang đáp: "Sao muội có thể trách tỷ được."

Họa Châu vội vội vàng vàng nói: "Năm đó chúng ta tiến cung cùng lúc, sau này hoàng thượng đối xử với muội như vậy, thật sự tỷ không có bất kì ý nghĩ nào khác. Thật đấy! Nhưng mà sau đó....... Là hoàng thượng, người....... đến nay muội lại muốn coi tỷ như người xa lạ sao?"

Lâm Lang chợt thở dài: "Muội phải về rồi." Họa Châu chẳng biết phải làm sao, đành nhìn theo bóng nàng càng đi càng xa. Nắng mùa xuân tươi đẹp, bức tường ngang dài vô tận của cung cấm đỏ thẫm, gió nhẹ phả vào mặt từ tứ phía nhưng chẳng thấy chút lạnh nào.

Bóng râm cạnh tường mát mẻ như mùa thu. Không lâu sau, Nghi tần đi từ phía sau đến, thấy Lâm Lang liền cười nói: "Sao giờ muội mới đi đến đây? Tỷ và Đức tỷ tỷ cùng nói chuyện được một lúc lâu rồi đấy." Mấy ngày nay Nghi tần thường tới Trữ Tú cung nói chuyện phiếm, Lâm Lang biết tính tình nàng cởi mở rộng rãi nên cũng đối xử với nàng không giống với người khác. Hai người cùng đi về, vừa đi vừa nói vài chuyện trong cung, tất nhiên chủ đề của Nghi tần luôn xoay quanh Ngũ a ca.

Cả một đường về Lâm Lang chỉ yên lặng nghe nàng nói, miệng khẽ cười.

Bích Lạc thấy Lâm Lang về, cơm nước xong thì hầu hạ nàng ngủ trưa. Thấy nàng đã nhắm mắt ngủ nên vén các góc chăn cho nàng, đang định lui ra thì bỗng nghe Lâm Lang nói một câu khe khẽ: "Ta muốn có một đứa con."

Bích Lạc giật mình. Lâm Lang nhẹ nhàng mở mắt, dưới hàng lông mi như cánh bướm là đôi mắt sâu thẳm. Bích Lạc đáp: "Chủ nhân vẫn còn trẻ, ngày sau còn dài, nhất định sẽ sinh thêm cho Vạn tuế gia rất nhiều vị a ca, cách cách."Nàng "ừ" một tiếng, dường như đang tự nói với chính mình: "Ngày sau còn dài........" rồi lại nhắm mắt. Sau đó rất lâu Bích Lạc cũng không thấy nàng nói gì nữa, tưởng nàng ngủ rồi nên mới khe khẽ đứng dậy, lại nghe giọng nàng nho nhỏ: "Ta biết hy vọng đó quá xa vời, chỉ có thể là mơ thôi."

Trong lòng Bích Lạc chợt thấy chua xót, đành khuyên nàng vài câu.

Lâm Lang ngủ trưa dậy thì sai Cẩm Thu mang bút mực tới, tỉ mẩn viết một trang chữ, sau đó đặt chỗ cửa sổ để gió thổi làm mực dần khô lại, tự mình cuộn từ từ thành một cuộn tròn.

Bích Lạc thấy Lâm Lang cuộn lại, cuối cùng cuộn gọn ghẽ lại xong thì ngẩn ngơ một hồi rồi mới quay người đưa cho nàng: "Thứ này đem đến Càn Thanh cung, nói với Lương am đạt rằng đây là quà mừng thọ cho Vạn tuế gia, xin hắn nhất định phải trình lên." Nghĩ nghĩ một lúc rồi lại mở ngăn tủ, Bích Lạc nhìn thấy một chiếc túi nhỏ màu vàng có thêu hoa sen, biết ngay là vật dụng của hoàng đế. Lâm Lang cầm một nắm vàng từ trong túi, đưa cho Bích Lạc: "Chỉ sợ khó mà gặp được Lương am đạt.

Ngươi cầm lấy chỗ này đưa cho Tiểu Phong Tử ở Càn Thanh cung, bảo hắn đi gọi Lương am đạt đến." Đưa luôn chiếc túi nhỏ cho Bích Lạc: "Túi này ngươi giơ ra cho Lương am đạt xem, cứ bảo là ta xin hắn giúp lần này." Trên mặt hiện lên một nụ cười thê lương.

Bích Lạc vâng lời đi, quả nhiên gặp được Lương Cửu Công. Lương Cửu Công nhận lấy bức thư pháp, không biết viết gì bên trong nên cảm thấy hơi hơi bất an. Hắn ngẫm nghĩ một hồi, đồng thời cầm lấy chiếc túi vàng giơ gần đến nhìn kĩ. Hắn bất chợt hiểu ra, trong lòng không khỏi vui mừng hân hoan.

Buổi tối liếc trộm thấy hoàng đế đang rảnh, hắn liền nói: "Chủ nhân các cung đều tặng quà tới, Vạn tuế gia có muốn xem qua không ạ?"

Hoàng đế lắc lắc đầu: "Mệt rồi, không xem."

Lương Cửu Công ngẫm nghĩ trong chốc lát, hắn cười giả lả: "Thứ Nghi chủ nhân tặng tới rất mới lạ độc đáo, là một chiếc đàn nhỏ của phương tây."

Hoàng đế thuận miệng đáp: "Vậy đem đến đây cho trẫm xem."

Lương Cửu Công vỗ nhẹ hai tay, tiểu thái giám dâng lên mấy chiếc khay lớn. Hoàng đế thờ ơ liếc qua, bỗng thấy trong đám đồ tặng đến xếp trên khay lại có một cuộn thư pháp. Hắn hỏi Lương Cửu Công: "Chẳng lẽ lại có người tặng trẫm tranh hay chữ sao? Là ai tặng thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!