Chương 26: Đình Viện Lạnh Lẽo (I)

Tháng ba là mùa hoa đua nở. Vì tết Vạn Thọ sắp đến nên người người trong cung đều đổi y phục Hoa Mãng. Đồng quý phi bị ho từ đầu xuân, tinh thần không khỏe, chỉ hơi nghiêng người nhìn các cung nữ kiểm lại gấm lụa mới mà Nội Vụ phủ đem đến. Ai ai cũng vui mừng, mồm năm miệng mười ồn ã: "Chủ nhân, người xem, mấy cuộn này đều là hàng dệt Tô Châu mới cống năm nay, thêu đẹp hơn, tỉ mỉ hơn hẳn Hồ Nam, Tứ Xuyên."

Đang lúc cười nói náo nhiệt thì Đức tần và Đoan tần tới. Đoan tần vừa vào cửa đã cười nói ngay: "Tỷ tỷ đã khỏe rồi sao? Hôm nay trông sắc mặt tỷ rất tốt." Mắt nhìn thấy gấm lụa muôn màu muôn vẻ, màu sắc rực rỡ bày la liệt, không khỏi cười đùa: "Mấy cuộn gấm vóc bày hết cả ra đây, vừa nhìn muội còn tưởng là tỷ tỷ sắp mở cửa hàng tơ lụa ấy chứ!"

Đồng quý phi hơi rướn người lên, bình thản đáp: "Đã phiền muội muội phải lo lắng rồi, tỷ đã khỏe hơn một chút. Mấy cuộn gấm này đều là Nội Vụ phủ dâng lên, hoàng thượng phái người đem đến để tỷ chiếu theo lệ mà chia cho lục cung. Các muội đến rất đúng lúc, mau đến chọn đi."

Đoan tần cười đáp: "Tỷ tỷ sao lại nói như vậy, làm gì có chuyện bọn muội kén cá chọn canh chứ, tỷ chỉ bộ nào muội sẽ lấy bộ đó."

Đồng quý phi đang muốn đáp lời, không ngờ lại ho một trận. Cung nữ vội đi lên cầm khăn hầu hạ. Đức tần thấy nàng ho đến mức mặt mày đỏ bừng, không nhịn được mà khuyên: "Tỷ tỷ phải giữ gìn sức khỏe. Thời tiết bây giờ cứ chợt nóng rồi chợt lạnh, rất dễ bị nhiễm lạnh."

Đồng quý phi uống trà xong mới dần đỡ hơn một chút, chỉ tay về phía tràng kỉ: "Theo quy định xưa nay, vị trí tần được một cuộn gấm Hoa Mãng; Chức Kim, Đoạn Khố mỗi loại hai cuộn. Các muội thích hoa văn gì thì tự tới chọn đi."

Đúng lúc nói chuyện thì có cung nữ bước vào bẩm báo: "Nghi chủ nhân đến thỉnh an chủ nhân ạ."

Đức tần cảm thán: "Hôm nay thật là trùng hợp, cứ như đã hẹn từ trước vậy." Nghi tần đã bước vào phòng. Thời tiết ấm áp, nàng mặc một bộ áo dài màu xanh hoa văn chữ phúc, thọ. Bên ngoài khoác một chiếc áo ngắn. Đoan tần cười: "Mọi người nhìn muội ấy thì sẽ càng muốn ăn mặc đẹp hơn."

Nghi tần cung kính thỉnh an Đồng quý phi rồi hỏi han sức khỏe. Đồng quý phi sai người đỡ nàng đứng dậy, ban cho ngồi. Vì thấy trên chiếc áo ngoài của Nghi tần có một hàng khuy bằng trân châu, từng viên từng viên tròn trịa lấp lánh, Đoan tần không khỏi than lên môt tiếng "ai ôi": "Mấy hạt đông châu (trân châu vùng Đông Bắc, quý hiếm, dùng trên mũ của hoàng hậu và hoàng thái hậu) trên y phục của muội muội thật là đẹp, là hoàng thượng mới ban thưởng sao?"

Nàng vừa nhắc tới, Đồng quý phi liền ngẩng đầu lên nhìn, Nghi tần đáp: "Đây rõ ràng là trân châu, làm gì phải đông châu. Dù muội có mượn gan hùm cũng chẳng dám dùng đông châu làm khuy áo!". Đoan tần cười khẽ: "Hóa ra là nhìn không kĩ, mắt cũng không được tinh lắm, nhìn nhầm rồi." Nghi tần vốn chẳng thích gì Đoan tần nên cũng không đáp lời.

Đồng quý phi lệnh ba người chọn y phục. Hai vị Đức tần, Nghi tần đều không quan tâm lắm đến mấy chuyện này, chỉ có Đoan tần là chọn tỉ mỉ kỹ càng. Chợt nghe Nghi tần bật cười một tiếng. Đức tần hỏi: "Muội muội cười gì vậy?"

Nghi tần đáp: "Muội cười tỷ ấy vừa bảo mắt mũi không còn tinh tường xong, đúng thật là mắt không còn tinh thật. Có mấy bộ này mà nâng lên đặt xuống một hồi vẫn chưa chọn xong." Đoan tần không khỏi tức giận, nhưng lại e ngại lý lịch Nghi tần, người này còn mới sinh được một vị a ca nữa. Gần đây hoàng đế ngày nào cũng lật thẻ tên nàng, có thể thấy hoàng đế vô cùng sủng ái Nghi tần.

Đoan tần không dám đụng vào, đành miễn cưỡng cười cười: "Tỷ nhìn không rõ nên một lúc lâu rồi vẫn chưa chọn xong."

Biết Đồng quý phi bận bịu nhiều việc nên ba người lại ngồi thêm một lát rồi đứng dậy cáo từ. Đồng quý phi bỗng nói: "Nghi muội muội đợi đã, tỷ vẫn còn việc cần nhờ muội."

Nghi tần đành ở lại, Đồng quý phi cân nhắc một hồi rồi bảo: "Qua mấy ngày nữa là tết Vạn Thọ rồi, vị chủ nhân ở Trữ Tú cung đó cũng rất đáng thương. Phiền muội muội vậy, muội tiện đường ghé qua đưa cho nàng vài bộ."

Nghi tần nghĩ một lúc mới hiểu là Đồng quý phi đang nhắc đến Lâm Lang. Tuy chỉ mới gặp qua ở Nam Uyển nhưng Đồng quý phi vừa nhắc đến, nàng đã nhớ ngay người có khuôn mặt trắng như bạch ngọc bên cây bích đào ngày đó, bóng dáng thướt tha mà hờ hừng lạnh nhạt ấy khắc sâu vào lòng người. Nàng đáp vâng rồi sai người cầm mấy cuộn gấm rồi xin cáo từ.

Nàng ở Trường Xuân cung, cách Trữ Tú cung không xa nên đi thẳng tới luôn. Ban đầu Lâm Lang ở góc phía đông nhưng vì nơi đó chật chội nên mới đổi sang noãn các phía tây. Cẩm Thu đang ngồi dưới mái hiên thêu thùa, thấy Nghi tần thì vội bỏ xuống, chạy tới thỉnh an. Nghi tần hỏi: "Chủ nhân của ngươi đâu?"

Cẩm Thu không biết có chuyện gì nên trong lòng hơi bất an, nàng đáp: "Chủ nhân đang đọc sách ở trong phòng ạ." Vừa nói vừa vén mành.

Nghi tần thấy trong phòng rộng rãi sáng sủa, cực kì sạch sẽ. Về phía nam trước tràng kỉ có đặt một chiếc bàn hoa lê lớn, Lâm Lang mặc bộ áo gấm màu xanh ngọc, hoa văn lá trúc ẩn hiện, trên đầu có cài chiếc trâm bằng ngọc bích, càng làm nổi lên khuôn mặt trẵng nõn yếu ớt. Nàng đang cúi đầu viết chữ, nghe tiếng chân thì ngẩng mặt lên. Lâm Lang thấy là Nghi tần tiến vào thì không hề ngạc nhiên, nàng thong thả buông bút xuống.

Nghi tần sai người đem cuộn gấm lên, Lâm Lang cảm tạ một tiếng rồi sai Cẩm Thu nhận lấy, cũng không có vẻ mặt gì khác thường, dường như mấy cuộn gấm vóc này cũng chỉ là vải lụa trắng đơn thuần trong mắt nàng vậy. Nghi tần nghe người ta nói rằng, nàng được sủng ái lâu dài, được ban cho châu báu quý giá nhiều đến không đếm xuể. Giờ nhìn thấy nàng như thế này hóa ra chẳng giống tưởng tượng, mà ngược lại, thật sự rất bình thường, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Nghi tần nhìn thấy trên giấy viết dày đặc là chữ, cũng chẳng hiểu thế nào là Trâm hoa tiểu giai, chỉ thấy chữ nào chữ nấy ngay ngắn đẹp đẽ mà thôi. Nàng không nhịn được mà hỏi: "Muội viết gì vậy?" Lâm Lang đáp: "Là bài "Xuân phú" của Dữu Tử Sơn." Biết Nghi tần không hiểu nên nàng dừng một chút rồi nói: "Chính là viết bài thơ về mùa xuân."

Nghi tần thấy chiếc lư hương trên bàn đang đỏ lửa, khói bay lên nhàn nhạt, luẩn quẩn vấn vít. Vẻ mặt Lâm Lang bình thản, mờ ảo ẩn hiện như khói từ lư hương kia. Giữa tay áo có một mùi hương xa lạ, âm thầm như muốn thấm vào tận xương tủy.

"Muội đốt hương gì vậy? Phòng thơm quá." Nghi tần hỏi.

"Chỉ là hương Trầm Thủy bình thường thôi." Ánh mắt nàng nhìn ra xa, vì thấy trăm hoa đua nở phía ngoài mành nên bất giác thở dài một hơi, khe khẽ đọc: "Trì trung thủy ảnh huyền thắng kính, ốc lí y hương bất như hoa." (Gương không trong bằng nước ngoài hồ, hương trong phòng không thơm bằng hoa.) Thấy Nghi tần chăm chú nhìn mình, Lâm Lang cười cười giải thích: "Câu này chỉ là tả cảnh thôi, không có ý gì khác."

Nghi tần cảm thấy Lâm Lang là người bình thản yên tĩnh. Dường như cảnh xuân tươi đẹp và muôn hoa cùng đủ loại chim chóc bên ngoài cửa sổ kia đều như vô hình. Nghi tần xưa nay là người cởi mở thẳng thắn, bây giờ đứng đối diện với Lâm Lang cứ như đứng trước hồ nước mùa thu vậy. Hồ yên lặng gợn sóng. Bản thân không hiểu sao bỗng thấy buồn bã. Từ Trữ Tú cung trở về đến Trường Xuân cung, Nghi tần ngủ thêm một giấc ngủ trưa.

Vì trời nắng đẹp nên nàng sai người hầu phơi áo lông áo da ra để chuẩn bị gấp gọn vào trong rương hòm, đợi đến ngày Hạ Chí lại đem ra phơi thêm lần nữa. Đang lúc thu đồ thì cung nữ chợt kêu lên vui mừng: "Chủ nhân, Vạn tuế gia đến."

Hoàng đế đã đi qua cửa thùy hoa, vây quanh có hơn chục tên thái giám cận vệ. Nghi tần vội tới tiếp giá. Lễ nghi ngày thường chỉ là thỉnh an một cái, miệng nói: "Thỉnh an hoàng thượng."

Hoàng đế tự mình đỡ nàng đứng dậy, miệng cười, nói: "Ngày dài hơn. Trẫm vừa ngủ trưa dậy nên ra ngoài đi dạo một lúc." Nghi tần đi theo hắn vào trong điện, hoàng đế ngồi lên tràng kỉ, đã có cung nữ dâng trà lên. Nàng thấy trong điện đều là mùi của y phục từ da nên ra lệnh: "Đốt hương Đàn đi."

Hoàng đế không khỏi cười nói: "Xưa nay nàng không thích mấy loại hương hỏa đấy, sao hôm nay lại dùng đến vậy?"

Nghi tần đáp: "Vừa rồi mới thu dọn lại y phục từ da, thần thiếp chỉ sợ trong phòng có mùi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!