Đến trưa ngày hôm sau Lâm Lang mới dần dần tỉnh lại. Thân thể suy nhược. Nàng mở mắt nhìn, có người đi qua lại nhưng chỉ hiện lên bóng dáng mơ hồ, nàng cố gắng hết sức mà thì thào hỏi khẽ: "Ai đó?"
Cung nữ quỳ xuống thỉnh an, đáp nhỏ: "Bẩm chủ nhân, nô tì tên là Bích Lạc, là người của cung thái hoàng thái hậu." Giọng nói êm dịu khẽ khàng hỏi: "Bây giờ đã quá trưa rồi, chủ nhân ăn ít cháo nhé? Là Đồng quý phi sai người mang tới, còn nói nếu chủ nhân muốn ăn gì thì chỉ cần phái người đến phòng bếp của Đồng chủ nhân nói là được."
Lâm Lang hơi hơi lắc đầu, giãy dụa muốn ngồi dậy. Một cung nữ khác vội vàng đến đỡ nàng, lúc này Lâm Lang mới nhận ra là Cẩm Thu của Càn Thanh cung. Cẩm Thu cầm đến một cái gối to để nàng dựa người vào gối, xong lại vén chăn khắp người cho nàng. Lâm Lang mất máu nhiều, trên môi trắng bệch, nàng hơi run rẩy: "Sao người lại đến đây?"
Cẩm Thu đáp: "Vạn tuế gia phái nô tì tới, nói là nơi này ít người, sợ chăm sóc không đến nơi đến chốn."
Lâm Lang nghe nói đến hoàng đế, cả người bất giác run lên: "Vạn tuế gia về rồi?"
"Vạn tuế gia về tối hôm qua, vừa về đã đến đây thăm chủ nhân, còn đứng ở ngoài viện rất lâu." Cẩm Thu nói đến đây thì nhớ ra một chuyện liền đi ra ngoài, hai tay khe khẽ vỗ vào nhau, gọi tiểu thái giám vào: "Đi bẩm với Vạn tuế gia, nói là chủ nhân đã tỉnh lại rồi."
Bích Lạc cầm chuỗi tràng hạt tới: "Chủ nhân, người nhìn xem, thứ này là thái hoàng thái hậu ban cho đấy ạ. Thái hoàng thái hậu nói, chủ nhân phải dưỡng bệnh cho tốt, đừng nghĩ ngợi nhiều, phật tổ nhất định sẽ phù hộ cho người." Lâm Lang chẳng còn chút sức nào, Bích Lạc đem chuỗi tràng hạt đặt bên cạnh gối.
Có cung nữ bên ngoài gọi: "Cô cô." Cẩm Thu liền đi ra ngoài. Cung nữ kia nói: "Thê Hà tỷ tỷ ở cung của Đoan chủ nhân đến ạ." Thê Hà vào thấy Bích Lạc thì nói: "Thứ này là chủ nhân chỗ tỷ tặng cho Vệ chủ nhân." Bích Lạc mở tráp ra, là một miếng ngọc như ý bát bảo, màu sắc đẹp đẽ, sáng lấp lánh (hình ảnh). Nàng thốt lên ôi chao: "Sao Đoan chủ nhân lại khách sáo như vậy chứ."
Thê Hà đáp: "Chủ nhân của tỷ vốn định tự mình đến thăm Vệ chủ nhân, nhưng nghe ngự y nói Vệ chủ nhân cần yên tĩnh dưỡng bệnh, nên mới không đến nữa. Chủ nhân tỷ nói, xảy ra chuyện như vậy chắc chắn là Vệ chủ nhân rất đau lòng, nhất định sẽ khó ngủ. Miếng như ý này để chủ nhân đặt bên gối." Xong lại nhét vào trong tay Cẩm Thu: "Phiền tỷ tỷ dâng lên cho Vệ chủ nhân, muội không vào phiền tới chủ nhân nữa."
Cẩm Thu hơi mỉm cười: "Lúc này chủ nhân đang uống thuốc, ta phải vào với chủ nhân." Thê Hà vội nói: "Phiền tỷ tỷ rồi. Tỷ bận rộn, muội xin phép về trước."
Bích Lạc hầu hạ Lâm Lang uống thuốc xong, Cẩm Thu liền nói lại từng câu chữ mà Thê Hà mới nói cho Lâm Lang biết, Lâm Lang vốn đã yếu, lúc nói càng tốn sức hơn, chỉ nghe được một hai âm thanh đứt quãng: "Đã phiền... Đoan chủ nhân lo lắng."
Cẩm Thu cười đáp: "Ai bảo Vạn tuế gia luôn thương nhớ chủ nhân chứ." Lâm Lang nghe xong câu này, kinh ngạc, trên mặt lại rơi hai hàng lệ, lặng lẽ ngả người xuống. Cẩm Thu vội khuyên: "Chủ nhân đừng khóc, bây giờ nhất định không thể khóc được, không thì qua mấy chục năm nữa, gặp gió dễ chảy nước mắt lắm."
Lâm Lang chẳng còn sức lực gì nữa, thì thào yếu ớt: "Qua mấy chục năm nữa..."
Cẩm Thu vừa lau nước mắt cho nàng, vừa khuyên: "Chủ nhân còn trẻ như vậy, nên nghĩ thoáng một chút. Những ngày sau này còn rất dài." Cũng nói thêm vài câu tương tự để khuyên bảo nàng.
Một lúc lâu sau, Lương Cửu Công tới. Vừa đi vào liền thỉnh an ngay, hắn nói: "Vạn tuế gia biết chủ nhân tỉnh rồi nên phái nô tài tới." Hắn dùng cả hai tay dâng lên một phong thư. Lâm Lang yếu ớt, Cẩm Thu vội giúp nàng nhận lấy, mở ra cho nàng đọc. Trên giấy chính là nét bút của hoàng đế, chỉ viết rất ít chữ, chính là câu này: "Ngã tâm phỉ thạch, bất khả chuyển dã." Mực đen nhánh, tôn lên nét chữ thanh mảnh đẹp đẽ. Nàng nhìn thẫn thờ, một giọt lệ to tròn rơi vào tờ giấy.
Mực bị loang ra, ngay sau đó lại thêm một giọt nữa rơi chồng lên giọt lệ kia.
Cẩm Thu không biết chữ, cho rằng trên giấy viết chữ gì đó không hay, chỉ đành trừng mắt nhìn Lương Cửu Công. Lương Cửu Công vốn muốn nói rất nhiều, thấy tình hình này đành buồn bã ngồi lặng ở đó. Một lúc sau mới nói: "Vạn tuế gia thật sự rất nhớ chủ nhân, chỉ vì quy định trong cung nên mới không thể tới thăm chủ nhân được. Tối hôm qua nô tài trực, nô tài nghe Vạn tuế gia trở mình liên tục, cả đêm ngủ không yên giấc. Sáng hôm nay thì mắt thâm quầng."
Vẫn thấy nàng rơi lệ không ngừng, chẳng dám nói nữa, chỉ khuyên: "Chủ nhân là người có phúc lớn, những ngày sau còn có nhiều phúc đến. Đừng vì chuyện này mà đau lòng quá."
Cẩm Thu cũng khuyên: "Nếu Vạn tuế gia biết chủ nhân cứ thế này, chỉ sợ khiến người thêm buồn. Vì Vạn tuế gia, chủ nhân nên yêu thương bản thân mình mới được."
Lâm Lang chậm chậm vuốt mái tóc dài, cuối cùng vẫn là không có sức, chỉ đành thở dài nhẹ một hơi, xong lại miết mái tóc đã rối bung đó được vài lọn tóc, vân vê vo tròn lại, kẹp vào giữa bức thư. Nàng nói khẽ: "Lương am đạt, phiền am đạt đưa thư về."
Lương am đạt về đến Càn Thanh cung trình bức thư lên cho hoàng đế. Hoàng đế mở ra, thấy thư thấm đẫm nước mắt, ở giữa có vài sợi tóc được cuộn tròn. Hắn nhớ lại đêm "kết tóc" ở Nam Uyển ngày nào, tim như bị dao đâm, đau đớn không chịu nổi, sau một lúc chẳng nói nên lời. Lâu sau mới hỏi: "Còn nói gì không?"
Lương Cửu Công nghĩ nghĩ rồi đáp: "Bẩm Vạn tuế gia, thân thể Vệ chủ nhân suy nhược, nô tài thấy chủ nhân dường như có rất nhiều điều muốn nói với nô tài, nhưng mà không nói nên lời."
Những sợi tóc đen mềm mại đó đang nằm trong lòng bàn tay hắn, dường như có một ít màu đen chui vào trong lòng hắn, biến thành một hình bóng. Hắn cố gắng nắm chặt lại, nhưng tóc quá mềm, vẫn như chẳng có gì trong tay vậy.
Buối tối, hoàng đế đi thỉnh an thái hoàng thái hậu, vừa vặn gặp thái hậu cũng đang ở Từ Ninh cung. Thấy hoàng đế, thái hậu khó tránh hơi mất tự nhiên, hoàng đế vẫn hành lễ như cũ: "Thỉnh an thái hậu."
Thái hoàng thái hậu cười nói: "Ngạch nương của hoàng thượng rất thương người. Nghe nói bữa tối hôm nay người ăn ít, ta bảo chắc là do hôm qua phi ngựa về vẫn còn mệt nên mới chẳng muốn ăn cơm."
Hoàng đế đáp: "Tạ thái hậu quan tâm."
Thái hoàng thái hậu lại nói:"Mau ngồi đi, tổ tôn ba người chúng ta cùng nói chuyện một chút."Hoàng đế tạ ơn rồi mới ngồi ở đầu tràng kỉ. Thái hoàng thái hậu tiếp tục: "Vừa rồi thái hậu có nói, đứa bé Lâm Lang này thật là đáng thương." Lúc này thái hậu mới mở miệng: "Đúng vậy, cũng nên cất nhắc nàng."
Hoàng đế đáp lạnh nhạt: "Quy định trong cung, cung nữ phong làm chủ nhân không thể vượt cấp."
Thái hoàng thái hậu cười nói: "Không vượt cấp thì không vượt, bây giờ nó chẳng phải là đáp ứng rồi sao? Phong lên thường tại là được. Tuy địa vị vẫn còn thấp nhưng đến tết vạn thọ hai tháng nữa thì ban ân điển phong lên quý nhân là tốt rồi."
Lúc này hoàng đế mới đáp: "Tạ hoàng tổ mẫu." Thái hậu cười: "Đúng là phu thê tình sâu, phong địa vị cho nàng lại là con thay nàng tạ ơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!