Ngày Nhâm Tử ngự giá ra khỏi kinh, dừng chân ở cung điện Củng Hoa ngoài thành. Hôm đó thời tiết ấm áp, hoàng đế ăn xong bữa tối ở hành cung, đem theo thái giám thân cận đi dạo lững thững ra ngoài điện. Đến chân tường phía nam, hắn nghe thấy nhiều tiếng ồn ào reo hò, hoàng đế dừng bước, hắn hỏi: "Ở đó có chuyện gì thế?" Lương Cửu Công liền sai người đi hỏi, xong bẩm: "Bẩm Vạn tuế gia, là các thị vệ ngự tiền đang so tài bắn cung."
Hoàng đế nghe xong liền đi về hướng trường bắn, bọn thị vệ ngự tiền nhìn thấy ngự giá từ xa đã quỳ xuống một loạt từ lâu. Hoàng đế nhìn người đang quỳ dẫn đầu, là trang phục thị vệ nhị đẳng, dưới mũ giáp sắt là một khuôn mặt tuấn tú vô cùng, chính là Nạp Lan Dung Nhược. Hắn bất giác thấy khó chịu, lạnh nhạt nói: "Tất cả đứng lên đi."
Mọi người tạ ơn đứng dậy. Hoàng đế liếc mắt nhìn vào chiếc bia bắn tên cách đó khoảng mười bước chân, nói: "Dung Nhược, ngươi bắn cho trẫm xem."
Dung Nhược đáp một tiếng "vâng", nhặt lấy que tiễn lắp vào cung, hít vào một hơi sâu, giương cung bắn trúng ngay hồng tâm. Cả một đám người không ngừng hô "Hay, hay!". Trên mặt hoàng đế không hiện ra chút cảm xúc nào, chỉ sai bảo: "Đem cung, tiễn đến đây cho trẫm."
Cung tên của hoàng đế có chỉ vàng quấn trên thân sơn màu đỏ, làm từ sừng tê giác. Dây cung mềm mại và không kém phần dẻo dai. Hoàng đế cầm lấy mũi tên gắn lông trắng mà Lương Cửu Công dâng lên, đặt lên cung, kéo chiếc cung cong cong như mặt trăng tròn, từ từ nhắm trúng hồng tâm. Mọi người đều nín thở. Trên mặt hắn hiện lên nụ cười lạnh lẽo trong giây lát, rất nhanh biến mất. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt lên mớ cung tên ngoài kia nên chẳng ai lưu tâm tới.
Dây cung phát ra tiếng "phựt", mũi tên của hoàng đế đã rời khỏi cung.
Chỉ nghe "vút vút", là tiếng tiễn xé gió mà bay. Liền sau đó là hai tiếng lách tách thanh thúy dứt khoát, hóa ra mũi tên của hoàng đế tách đôi đuôi tên của Nạp Lan, thuận thế xuyên qua thân mũi tên, chẻ dọc nó ra làm vô số mảnh nhỏ rồi cắm sâu vào hồng tâm. Đúng lúc cắm vào hồng tâm, đuôi lông chim trắng của mũi tên vẫn còn đang rung rung không dừng.
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên đến ngẩn người, sau một hồi mới vang lên hàng tràng reo hò ủng hộ như sấm.
Nạp Lan cũng bật thốt lên hô "Hay!", vừa đúng lúc ánh mắt của hoàng đế nhìn tới hắn, ánh mắt lạnh lẽo như núi băng khiến hắn chợt thấy giật mình.
Lúc ngẩng đầu nhìn lại, hắn nghi ngờ liệu mình có phải vừa hoa mắt chăng? Sắc mặt hoàng đế vẫn như cũ, hoàng đế nói: "Mấy ngày nay không đụng tới cung tiễn, vẫn chưa bị tụt giảm đi nhiều." Giọng trầm tĩnh nói tiếp: "Đại Thanh chúng ta vốn là giang sơn bắt nguồn từ lưng ngựa, xưa nay coi trọng cưỡi ngựa bắn cung." Lạnh nhạt nhìn Nạp Lan một lát: "Dung Nhược, khanh đi thay trẫm quản lý khu nuôi ngựa."
Chức quan quản lý khu nuôi ngựa tuy trên danh nghĩa là được thăng chức, nhưng từ nay lại phải ra ngoại thành huấn luyện ngựa, cách xa cung cấm. Trước nay hoàng đế đối đãi với hắn rất tốt, lúc này Nạp Lan không hiểu người có ý gì.
Đúng lúc này, xa xa có một con ngựa đang phi tới, phóng vào từ cửa bên hông. Từ xa đã nhìn thấy chiếc ô lớn cán vàng của ngự giá, người trên ngựa vội vàng ghìm cương nhảy xuống chạy bộ, chạy một hơi đến cách ngự giá vài trượng thì quỳ xuống hành đại lễ, vừa thở hổn hển vừa nói: "Nô tài thỉnh an Vạn tuế gia."
Hoàng đế giờ mới nhận ra đây là tổng quản thị vệ của thái hoàng thái hậu
- Đỗ Thuận Trì. Lúc này đang là tháng giêng, thời tiết lạnh giá, thế mà trán hắn đầy mồ hôi, có lẽ là phi ngựa điên cuồng từ kinh thành đến đây. Lòng hoàng đế bỗng trầm hẳn xuống, hỏi: "Thái hoàng thái hậu vẫn khỏe?"
Đỗ Thuận Trì đáp: "Thái hoàng thái hậu vẫn khỏe ạ."
Bấy giờ hoàng đế mới bất giác thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghe tên Đỗ Thuận Trì kia nói tiếp: "Thái hoàng thái hậu phái nô tài đến đây bẩm báo với Vạn tuế gia, Vệ chủ nhân xảy ra chuyện rồi!"
Hoàng đế khó tránh ngẩn người, một lúc mới phản ứng lại là đang nhắc đến Lâm Lang. Giọng nói chuyển thành thản nhiên: "Nàng thì có thể xảy ra chuyện gì? Một vị đáp ứng* nho nhỏ cũng kinh động đến thái hoàng thái hậu phải phái ngươi đến."Đỗ Thuận Trì dập đầu thật mạnh, đáp rằng: "Bẩm Vạn tuế gia, Vệ chủ nhân sảy thai rồi." Lời như chưa nói hết đã nghe "phịch" một tiếng, là chiếc cung của hoàng đế rơi trên nền đất.
Hắn dường như chưa nghe thấy gì cả, hỏi lại: "Ngươi nói gì?"
Đỗ Thuận Trì đành nhắc lại một lần nữa, chỉ thấy sắc mặt hoàng đế dần dần biến đổi, thành trắng xanh như không còn hạt máu nào. Hoàng đế bỗng quay đầu đi: "Ngựa của trẫm đâu?"
Lương Cửu Công thấy đến mắt hắn cũng đã nổi lên đầy tơ máu, lòng loạn hết cả lên, vội vàng sai người đi đưa ngựa đến. Đợi đến lúc nhận thức được là hoàng đế nhảy lên ngựa, mới hấp tấp ôm chặt lấy chân hắn: "Vạn tuế gia, nhất định không được, nhất định phải thông báo cho đại doanh hộ tống canh phòng ven đường mới có thể khởi giá!"
Hoàng đế chỉ quát một tiếng: "Cút ra!"
Thấy Lương Cửu Công đến chết không buông, hắn ngoảnh đầu vụt một roi thật mạnh lên người tên thái giám, Lương Cửu Công đau đớn, theo bản năng thả lỏng tay, vừa hơi buông thì hoàng đế đã phóng ngựa lao vút đi.
Lương Cửu Công vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, hắn lớn tiếng hô quát, sai người đi bẩm báo nội đại thần thống lĩnh hộ giá. Tổng quản thị vệ ngự tiền nghe ngóng thấy có biến đã chạy ngay đến, vội vàng dẫn người lên ngựa thúc đi, tự mình dẫn đầu đuổi theo. Khuyên can hoàng đế không được, hơn mười người chỉ đành lên ngựa gấp gáp phi theo hộ giá, một đoàn người ngựa chạy điên cuồng về kinh.
Đến trước kinh thành, chín cổng đều đã đóng, tổng quản thị vệ ngự tiền đưa ra thẻ bài, lệnh mở cổng thành. Lúc này đại đội Kiêu Kị doanh, Tiền Phong doanh mới đuổi đến nơi, vây quanh ngự mã của hoàng đế, cùng phi vào trong thành. Tiếng vó ngựa rầm rập vang dội, vang như sấm rền.
Trong lòng hoàng đế lại là một mảng trống rỗng. Trước mặt là hàng vạn nhà dân như chùm sao sáng trên trời, đập vào mắt hắn. Giữa đường phố đang bị phong tỏa, hai bên đều vang lên tiếng tạch tạch phát ra từ những tấm ván cửa của các cửa hiệu đang đóng. Ngựa phi như bay, mới đó đã trông thấy tường đỏ cung cấm từ xa cao ngất, xa xa là ánh sáng trên bờ thành Thần Vũ môn.
Đại giá hồi cung từ Thần Vũ môn, tuy là không đúng quy tắc, nhưng nội đại thần thống lĩnh cũng chỉ biết tuân lệnh. Đợi đến khi ngự giá đã vào trong thành, tâm trạng đang treo lơ lửng của hắn mới dần bình tĩnh lại. Quan lại bên ngoài không thể vào bên trong cung nên đều quỳ hết xuống ở Thuận Trinh môn, hoàng đế chỉ mang theo vài cận vệ vào cung, ngồi lên kiệu, đi về hướng Từ Ninh cung.
Thái hoàng thái hậu nghe nói hoàng đế hồi cung, hơi ngạc nhiên, ngẩn người một lúc mới thở dài một hơi. Người nói với người đứng bên cạnh: "Tô Mạt Nhĩ, không ngờ mấy năm nay thái bình vô sự, cuối cùng thì chuyện chúng ta lo lắng vẫn tới rồi."
Tô Mạt Nhĩ im lặng không đáp. Trong giọng nói của thái hoàng thái hậu bỗng có chút lạnh lẽo: "Thuận Trị năm thứ 14, Đổng Ngạc thị sinh hoàng tử thứ bốn, Phúc Lâm* tự nhận là hoàng thái tử**, chưa được bao ngày đã chết non, cuối cùng lại được truy phong Hòa Thạc Vinh thân vương."
* Tên của hoàng đế Thuận Trị
** Thuận Trị chỉ nói ý như thế nhưng chưa lập chính thức
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!