Chỉ trong nháy mắt đã đến cuối năm, dù không muốn thì vẫn phải về kinh. Quan viên quần thần cũng chẳng có việc gì khi năm hết tết đến, còn Hoàng đế thì lại bận bịu đủ loại lễ mừng rườm rà khác nhau, cúng bái tổ tông rồi tế trời... Lại thêm thông lệ mấy năm gần đây, Hoàng đế sẽ tự tay viết chữ "Phúc" ban thưởng cho các đại thần. Hôm nay Hoàng đế vừa đi tế tổ từ Thái miếu trở về, bỏ ra chút sức lực đã viết được hơn mười chữ "Phúc".
Lâm Lang từ phòng ngự trà đi tới, thấy thái giám cầm từng tờ phẩy lên phẩy xuống cho khô mực, trông rất buồn cười. Chợt nghe Triệu Xương gọi nàng đến bảo: "Thái hậu sai người tới, chỉ đích danh cô nương đến đó một chuyến."
Nàng không biết có chuyện gì, nhưng là Thái hậu gọi nên nàng vội vã đi. Đi vào noãn các, Thái hậu đang dựa vào cái gối lớn trên tràng kỉ. Người mặc một bộ áo gấm màu xanh lục có thêu ẩn hiện hoa văn chữ thọ. Một vị phu nhân mặc áo gấm hồng, hoa văn bươm bướm, trên đầu có gài hai chiếc trâm bằng ngọc bích nạm vàng, phía đầu được gắn một viên ngọc trai buông thõng, hiện ra vẻ đẹp đẽ quý phái. Nàng đang nghiêng người chơi bài cùng Thái hậu.
Tuy Lâm Lang không biết nàng ấy, nhưng nhìn trang phục cũng có thể đoán được đây là Đồng Quý Phi. Nàng quỳ xuống, cung kính hành lễ: "Nô tì thỉnh an Thái hậu." Dập đầu xong, ngừng một lát rồi nói tiếp: "Nô tì thỉnh an quý phi." Lại dập đầu thêm lần nữa.
Thái hậu liếc nhìn nàng, hỏi: "Ngươi chính là Lâm Lang? Họ gì?" cũng không hề cho nàng đứng lên, nàng cứ quỳ như vậy mà trả lời: "Bẩm Thái hậu, nô tì họ Vệ." Thái hậu chầm chậm rút một quân bài, trên mặt không lộ chút ý tứ gì, liếc nàng một lần: "Mấy ngày nay Hoàng đế ở Nam Uyển làm gì khi rảnh rỗi?"
Lâm Lang đáp: "Bẩm Thái hậu, nô tì hầu hạ trà nước, chỉ biết là Vạn Tuế Gia có lúc thì viết chữ, có lúc ngồi đọc sách. Còn làm gì nữa thì nô tì không biết."
Thái hậu cười lạnh lùng: "Vậy Hoàng đế không cưỡi ngựa à?" Lâm Lang đã biết có chuyện gì không ổn, bây giờ thấy Thái hậu hỏi nàng như vậy, chỉ đành trả lời: "Vạn Tuế Gia cũng có ra ngoài cưỡi ngựa dạo quanh." Thái hậu lại cười, mắt vẫn dán vào quân bài, cùng không nói chuyện nữa. Trong điện vốn yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lá bài thi thoảng đập vào nhau phát ra tiếng.
Nàng quỳ ở nơi đó rất lâu, tuy dưới mặt đất cũng có lò sưởi ấm nóng, nhưng đá cứng như vậy, quỳ đến lúc này hai đầu gối nàng đã đau đến tê dại. Đồng Quý Phi bắt đầu thấy khó xử, gạt gạt quân bài rồi nói: "Hoàng ngạch nương, thần thiếp lại thua rồi. Thật sự không phải là đối thủ của người, hôm nay số hạt vàng này lại muốn hiếu kính lão nhân gia tiếp. Thần thiếp không có tiền đồ, xin người tha cho, đợi đến ngày mai thần thiếp luyện thêm vài lần rồi lại tới cùng chơi với người."
Thái hậu cười: "Thật đáng thương, ta cũng chẳng muốn thắng nữa. Chúng ta vẫn chơi tiếp." Đồng Quý Phi chẳng làm khác được, nàng liếc nhìn Lâm Lang một cái, Lâm Lang vẫn đang quỳ ở đó, bình thản và điềm tĩnh.
Lại nói tới Đồng Quý Phi đang cùng Thái hậu chơi bài, Thái hậu lạnh lùng dạy bảo Đồng Quý Phi: "Hiện giờ con là chủ của lục cung, mặc dù chưa lập vị Hoàng hậu, nhưng cũng nên ra uy trước, thế thì bề dưới mới không đến mức làm trái quy củ, làm ra mấy chuyện ngang ngược được."
Đồng Quý Phi liền đứng dậy, cung kính đáp một tiếng "Vâng". Thái hậu nói tiếp: "Ta chỉ nói vài câu mà thôi, con ngồi xuống đi." Lúc này Đồng Quý Phi mới nghiêng người ngồi xuống.
"Hoàng đế một ngày phải xử lý bao công việc, chuyện hậu cung tất nhiên không thể khiến người phải bận tâm thêm. Trong mười năm trở lại đây, hậu cung cũng coi như yên bình lặng sóng, không có việc gì quá loạn. Cứ như vậy lại khiến người ta lo lắng."
Đồng Quý Phi đáp: "Do thần thiếp bất tài, đã khiến Hoàng ngạch nương phải bận lòng."
Thái hậu nói: "Con ngoan, ta không trách con. Tính tình con yếu mềm, huống hồ con cũng chỉ có một đôi mắt, có thể nhìn thấu được bao nhiêu? Không chừng người ta làm ra muôn vàn việc sau lưng con." Rồi cầm lên một quân bài, đập một cái xuống mặt bàn, xong lại bốc lên một quân bài khác.
Lâm Lang quỳ đã lâu, đầu gối tê dại, nàng chỉ cúi đầu yên lặng. Qua một hồi lâu mới thấy Thái hậu cười khan: "Chẳng qua còn có ngạch nương quan sát thay cho các con, bao dung tha thứ cho lũ nịnh nọt dụ dỗ kia chỉ thêm sóng gió mà thôi. Hừ, ngày tiên đế vẫn còn, Thái hậu đối xử với chúng ta thế nào thì ngày nay ta cũng đối với các con y như vậy, đảm bảo cho các con mọi việc yên ổn."
Đồng Quý Phi càng nghe càng ngượng ngùng, chỉ đành đáp: "Tạ Hoàng ngạch nương."
Đúng lúc này, thái giám tiến vào dập đầu bẩm: "Bẩm Thái hậu, bên Từ Ninh cung phái người tới, nói là Thái hoàng thái hậu cho truyền Lâm Lang."
Thái hậu giật mình, nhìn thấy Lâm Lang vẫn quỳ không nhúc nhích ở đó, ánh mắt như bình thường, nỗi bực dọc trong lòng bà cũng không phát ra được. Chán ghét vô cùng mà chẳng thể làm gì được, đành quay mặt đi, giọng đanh lại: "Thái hoàng thái hậu đã truyền gọi, sao còn không mau đi?"
Lâm Lang dập đầu, cung kính bẩm "vâng", nói xong thì gượng đứng dậy. Thế nhưng nàng quỳ đã lâu, hai chân mất cảm giác từ lâu. Nàng cắn răng, xoa bóp chân một chút rồi mới gắng đứng dậy. Thỉnh an một cái rồi nói: "Nô tì cáo lui." Thái hậu giận đầy bụng, "hừ" một tiếng, cũng chẳng đáp lời.
Nàng lui ra ngoài, bước chân phải cố lắm mới đi được vài bước. Vừa dừng lại đã có người đỡ nàng một bên, chính là thái giám tổng quản Thôi Bang Cát của Từ Ninh cung. Nàng nói nhỏ: "Đa tạ Thôi am đạt." Thôi Bang Cát cười cười: "Cô nương không cần khách khí."
Đi một quãng đường, máu mới bắt đầu lưu thông lại. Đến khi vào Từ Ninh cung, tiến đến noãn các, nàng hành lễ: "Nô tì thỉnh an Thái hoàng thái hậu." Ngừng một chút lại nói: "Nô tì thỉnh an Vạn Tuế Gia."
Thái hoàng thái hậu rất hiền từ, người nói: "Đứng dậy đi."
Nàng tạ ơn rồi đứng dậy, hai đầu gối đau ê ẩm, nàng hơi nhăn trán nhíu mày. Ngước lên thấy Hoàng đế đang nhìn mình, trong mắt có hiện lên sự lo lắng, nàng vội cụp mắt xuống cúi đầu.
Thái hoàng thái hậu nói: "Vừa rồi ta và Vạn Tuế Gia có nhắc tới chè hạnh nhân. Trong chè đó không biết được thêm những thứ gì khiến người ta thấy thoải mái vô cùng, vì vậy mới gọi ngươi đến hỏi một chút."
Lâm Lang thấy là Thái hoàng thái hậu gọi mình tới để hỏi một chuyện chẳng quan trọng chút nào liền hiểu ngay sự tình, nàng cung kính đáp: "Bẩm Thái hoàng thái hậu, trong chè hạnh nhân đó bỏ hơn mười vị: lạc, vừng, hoa hồng, hoa quế, nho khô... rồi xay với hạnh nhân. Sau cùng mới thêm sữa dê vào"
Thái hoàng thái hậu gật đầu: "Đúng là một món ăn tinh tế, nhất định phải là người tinh tế khéo léo mới nghĩ ra được nó." Lại nói tiếp: "Đến gần đây để ta nhìn một chút." Nàng đành bước lên vài bước, Thái hoàng thái hậu nắm bàn tay nàng, cẩn thận suy nghĩ một hồi mới mở miệng: "Thật hiếm có, đúng là một đứa bé nhanh nhẹn." Dừng một hồi rồi nói: "Lần trước Hoàng thượng sai ngươi tới đưa chè, ta vừa nhìn đã thấy thích, nhưng mà nhớ mãi không ra.
Cứ băn khoăn không biết đã từng gặp qua ở đâu."
Tô Mạt Nhĩ đứng bên cạnh Thái hoàng thái hậu cười nói: "Thái hậu nhìn thấy đứa trẻ nào xinh đẹp đều cảm thấy vừa mắt. Hôm trước, Trắc phúc tấn mới nạp của Nhị gia tiến cung thỉnh an người, không phải người cũng bảo là vừa mắt đó sao? Có lẽ mỹ nhân trên thế gian này đều khiến người ta có cảm giác đôi ba phần quen thuộc." Hoàng đế cười: "Ma ma nói có lý."
Thái hoàng thái hậu lại nói vài câu với Hoàng đế, cuối cùng người bảo: "Ta mệt rồi, Hoàng thượng cũng bận bịu. Mau hồi cung đi."
Hoàng đế đứng dậy, thỉnh an rồi mỉm cười: "Tạ ơn Hoàng tổ mẫu." Thái hoàng thái hậu nở một nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu. Lúc này Hoàng đế mới quay đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!