Chương 5: (Vô Đề)

Năm năm trước, Khổng Mộng Khoa vừa thi xong khoa thi hương lần thứ hai.

Lần đầu trượt cử nhân, hắn không quá nản lòng. Thầy giáo trong huyện học đều bảo văn tài hắn rất tốt, lần này chắc chắn sẽ đỗ. Ngày yết bảng, hắn ngủ thẳng đến tận trưa. Người khác đều đã dậy sớm đi xem bảng, thư xá vắng lặng, chỉ còn lại một mình hắn. Hắn từ tốn buộc tóc, khoác áo ngoài.

Bỗng một giọng nói vang lên bên cửa sổ: "Mộng Khoa! Mộng Khoa!"

Không có thẻ bài của huyện học, người ngoài không thể vào trong. Nhưng Nghiêm Tú xưa nay khinh công cao cường, những bức tường tầm thường không cản được y.

Khổng Mộng Khoa đẩy cửa sổ ra, liền thấy Nghiêm Tú thản nhiên vắt chân qua bệ cửa, lộn người vào phòng, cau mày hỏi: "Sao ngươi không ra trường thi? Ta tìm ngươi khắp nơi mà không thấy."

Nghiêm Tú chắc hẳn vừa từ nha môn chạy ra, trên người vẫn còn khoác bộ quan bào đỏ thẫm, eo thắt đai xanh, trông đầy vẻ oai phong lẫm liệt.

Khổng Mộng Khoa nhìn y, trong lòng bất giác sinh ra chút ấm áp, liền kéo y ngồi xuống giường, rót cho một bát nước. Nghiêm Tú không vội uống, chỉ lẳng lặng nâng bát nước trong tay, đôi mắt lại chăm chăm dõi theo Khổng Mộng Khoa. Một lúc sau, y mới cất giọng: "Ngươi đã đi xem bảng chưa?"

"Chưa." Khổng Mộng Khoa thản nhiên đáp. "Ta định đợi ít người rồi mới đi. Huynh từ đó tới đây, chắc cũng nhìn qua rồi? Ta xếp thứ mấy?"

Vừa hỏi, hắn vừa cười, ánh mắt sáng rực nhìn thẳng vào mặt Nghiêm Tú, như thể muốn từ đó đọc ra kết quả. Nghiêm Tú ấp úng: "Ngươi… ngươi…"

Khoảnh khắc ấy, Khổng Mộng Khoa lập tức hiểu ra. Hắn thoáng sững lại, hai tay run rẩy, tựa hồ có một trận gió lạnh lùa vào tim, cắt nó ra thành từng mảnh nhỏ.

"A Tú ca… Lại không có ta, đúng không?"

Nghiêm Tú nhất thời hoảng loạn, vội vàng trấn an: "Ngươi đừng khóc!"

Khổng Mộng Khoa cúi đầu, giọng điệu bình thản đến đáng sợ: "Ta đã khóc đâu."

Nghiêm Tú lo lắng nói: "Ta đi quanh quẩn ở công viện tìm không thấy ngươi, chỉ sợ ngươi trốn trong phòng khóc rồi."

Khổng Mộng Khoa cúi đầu không nói gì. Nghiêm Tú vội ném bát nước qua một bên, đứng dậy kéo hắn: "Đi thôi, ta dẫn ngươi đi chơi."

Khổng Mộng Khoa nói: "Ta phải đọc sách."

Nghiêm Tú đưa tay kéo hắn, nhưng hắn vẫn đứng yên bất động.

Nghiêm Tú thở dài: "Xem sách gì chứ! Ta nghe nói các ngươi đọc sách giỏi đến mức có thể đọc ngược cả Tứ Thư Ngũ Kinh, vậy thì có ích gì? Chẳng phải học đến mức thành thư ngốc rồi sao?"

Khổng Mộng Khoa cười nhạt, nói: "Ta có thể đọc ngược đấy, huynh có muốn nghe không?"

Nghiêm Tú suýt nữa đưa tay bịt miệng hắn lại, cau mày: "Đừng đọc! A Tú ca vừa lĩnh bạc lương, dẫn ngươi đi ăn một bữa thỏa thích."

Một số học sinh trong huyện có tiền đều thích đến "Túy Xuân Ý" uống rượu. Khổng Mộng Khoa khi đó chẳng có mấy tiền, đương nhiên chưa từng đến đó bao giờ. Nghiêm Tú kéo hắn vào một gian phòng riêng, tiểu nhị bước tới hỏi: "Khách quan muốn dùng món gì?"

Khổng Mộng Khoa vẫn rụt rè không dám nói. Nghiêm Tú đẩy hắn một cái, thấp giọng nói: "Hỏi ngươi ăn gì kìa. Ngươi không nói, người ta còn tưởng ta là kẻ không có tiền."

Khổng Mộng Khoa đành phải hỏi: "Ở đây có những món gì?"

Tiểu nhị nhanh nhẹn đọc một loạt tên món ăn, toàn là sơn hào hải vị, không giống thứ mà Nghiêm Tú có thể tùy tiện gọi. Khổng Mộng Khoa không tiện làm mất mặt y, bèn dựa vào ghế, khoanh tay nói: "Không có món nào thanh đạm sao?"

Tiểu nhị nói: "Có rau theo mùa, có cá tươi, khách quan muốn dùng gì?"

Khổng Mộng Khoa nói: "Ta không cần nhiều, lấy một bát mì sợi với dưa muối, không cho mỡ lợn. Thêm một đĩa tùng tử xào rau."

Nói xong, hắn lén nhìn Nghiêm Tú một cái. Nghiêm Tú suốt ngày bôn ba, làm sao có thể cùng hắn ăn những món thanh đạm thế này, bèn nói thêm: "Thêm một cân chân giò kho tương, hầm thật nhừ, phải mềm đến mức róc xương."

Tiểu nhị lui xuống truyền món, trong phòng riêng chỉ còn lại hai người họ. Nghiêm Tú kinh ngạc nói: "Ngươi lại nói nghe có vẻ rất sành sỏi đấy, trông thật oai phong."

Khổng Mộng Khoa cười đáp: "Đọc trong sách cả."

Nghiêm Tú nheo mắt: "Thật không? Có lúc trên có quan lớn đến, khi uống rượu cũng bày ra phong thái thanh tao, gọi mấy món như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!