Chương 9: (Vô Đề)

Thẩm Yên bị họ trêu chọc thì chịu hết nổi, liền thẳng thừng nhắn trong nhóm: [Cút đi!!!!]

Cô tan làm đúng giờ, đi nhanh một mạch về nhà. Đi được nửa đường, cô chợt nhớ ra hôm nay lại không có thời gian đi mua xe điện.

Dọc đường quanh đây cũng chẳng thấy có tiệm bán xe điện nào, cũng phải thôi, ở đây toàn là cao ốc văn phòng. Trung tâm thương mại gần nhất thì toàn bán hàng xa xỉ.

Tối đầu tiên khi mới dọn đến, ba người nhà cô từng đi dạo một vòng. Tầng hầm B1 của trung tâm có siêu thị, vậy mà khi Thẩm Yên vừa nhìn trúng một quả đào to tròn căng mọng, liếc sang nhãn giá thấy để "360".

Thẩm Yên sợ đến mức vội đặt quả đào về chỗ cũ, tay còn run rẩy, sợ lỡ tay làm rơi hay làm hỏng thì phải đền.

Quả nhiên, thành phố S có đồng tiền riêng của mình.

Không biết đám Phùng San San mua đồ ăn ở đâu, có phải mua hớ rồi không nữa.

Về đến nhà, Thẩm Yên vốn nghĩ sẽ thấy cảnh một bàn đồ ăn với cái nồi lẩu uyên ương đang sôi sùng sục, ai ngờ phòng khách với phòng ăn trống trơn.

Thẩm Yên: ?

Cô đi tiếp vào trong, mới phát hiện ba người họ đều đang ở ban công.

"Các cậu đang làm gì vậy?" Thẩm Yên tiến lại gần hỏi.

Tôn Quỳnh Tư đang ngồi xổm ở ban công kẻ eyeliner, bị giọng nói của Thẩm Yên làm giật mình, đường kẻ mắt cũng lệch đi. Cô ấy ngẩng đầu lên: "Yên Yên, cậu về rồi à?"

Bên kia, Phùng San San đang selfie với khung cảnh sông ngoài cửa kính, lúc này cô ấy mới phát hiện Thẩm Yên đã về, liền bỏ điện thoại xuống: "Lão Thẩm, để tớ nói cậu nghe, hai người này nhé, lúc đầu thấy tớ trang điểm cả mặt thì còn cười nhạo, kết quả đến nhà cậu, ai nấy cũng móc đồ trang điểm ra ngồi tô vẽ."

Thẩm Yên: "Các cậu trang điểm làm gì thế?"

Phùng San San: "Để chụp ảnh chứ sao. Cậu nhìn xem, hoàng hôn ngoài kia, cảnh sông này, ánh sáng dịu dàng, dòng nước mượt mà, phong cảnh tuyệt đẹp thế kia mà!"

Thẩm Yên: "Thế còn lẩu của chúng ta đâu?"

Sài Nhã cũng đang trang điểm dưới ánh hoàng hôn đáp: "Đợi bọn tớ chụp vài tấm đã."

Thẩm Yên: …

Cô cầm lấy điện thoại của Phùng San San: "Để tớ chụp cho cậu vài tấm, chụp xong thì theo tớ vào bếp nấu ăn."

Phùng San San mừng rỡ: "Được đó lão Thẩm, kỹ thuật chụp ảnh của cậu là số một mà."

Thẩm Yên chỉnh lại thông số máy ảnh trên điện thoại cô ấy, ngắm khung cảnh ngoài cửa kính một chút, bên kia bờ sông chính là tòa kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố S, cô đại khái lên bố cục rồi bảo Phùng San San tạo dáng.

Thẩm Yên bấm "tách tách" vài cái, rồi bảo Phùng San San: "Xong rồi, có muốn đổi tư thế không?"

Phùng San San liền nói thẳng: "Muốn!"

Sài Nhã cũng đã trang điểm gần xong: "Tớ cũng muốn!"

Thẩm Yên: "Vậy hai cậu cùng chụp đi."

Sài Nhã vội dặm nốt một lớp phấn phủ cuối cùng, rồi đứng cạnh Phùng San San, hai người lọt vào ống kính của Thẩm Yên.

Tôn Quỳnh Tư cũng đẩy nhanh tốc độ kẻ mắt, sợ lỡ mất cơ hội lọt vào ống kính của cô Thẩm chụp ảnh chuyên nghiệp.

Thẩm Yên vốn chẳng thích chụp ảnh, nhưng lại là người chụp ảnh giỏi nhất trong ký túc xá của họ, từng chụp cho cả ba người kia những tấm ảnh để đời.

Nhìn cô như tùy ý bấm máy, nhưng mỗi lần ấn nút đều có thể bắt trọn khoảnh khắc đẹp nhất của người trong khung hình.

Sau một tràng "tách tách" liên tiếp của Thẩm Yên, mặt trời dần lặn xuống, ba người kia cuối cùng cũng chịu quay về phòng ăn để tiếp tục chuẩn bị nồi lẩu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!