Chương 8: (Vô Đề)

Có được năng lực hành động như Tôn Quỳnh Tư thì làm gì cũng sẽ thành công thôi.

Sài Nhã cũng vậy, vừa biết mấy giờ Tôn Quỳnh Tư tới ga tàu cao tốc thành phố S thì cô ấy liền bật dậy, chuẩn bị đi đón.

Ngược lại, Phùng San San thì cứ lề mề, đến giờ vẫn còn đang ở nhà loay hoay chuẩn bị, nói rằng sắp phải dọn vào ở biệt thự xa hoa của Thẩm Yên, nên phải trang điểm chải chuốt một chút.

[Sài Nhã: Tư Tư, nếu cậu đến sớm thì tìm một chỗ ngồi ở ga tàu một lát nhé, từ nhà tớ ra ga tàu cũng mất một lúc.]

[Tôn Quỳnh Tư: Ừ, tớ tiện thể mang theo ít đặc sản quê, đợi các cậu đến thì lấy mang về luôn.]

[Sài Nhã: Ok! Biết đâu San San còn đến sớm hơn tớ đó.]

Quê nhà của Phùng San San và Thẩm Yên ở thành phố A, cách thành phố S không xa, đi tàu cao tốc chỉ mất khoảng hai mươi phút.

Sau khi xác định ga tàu mà Tôn Quỳnh Tư sẽ đến, Phùng San San mới bắt đầu mua vé.

Thẩm Yên tính toán một chút, thấy chắc chắn buổi chiều bọn họ đã có thể đến thành phố S. Cho dù còn phải đi siêu thị mua đồ rồi mới về nhà cô thì cũng không thể muộn đến năm giờ, chắc chắn sẽ đến nhà trước cô.

Cô nghĩ mình nên nhắn với quản lý của khu, để khi các cô ấy tới cổng bảo vệ, quản lý có thể trực tiếp đưa họ về nhà cô. Nhưng cô lại không thích giao tiếp với quản lý cho lắm.

Trước đây quản lý nhiệt tình mời cô vào nhóm chat của cư dân, cô đã từ chối rồi.

Ban đầu cô định nhờ mẹ giúp mình liên hệ với quản lý, nhưng nghĩ lại, cô cũng đã đi làm rồi, coi như một chân đã bước vào xã hội, chút chuyện nhỏ này cũng phải tìm mẹ giúp thì hình như không ổn lắm.

Trong hai ngày ngắn ngủi này, số người cô tiếp xúc còn nhiều hơn cả một tháng thời đi học.

Bước ra đường đời quả thật rất vất vả.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn thấy không thể để bạn bè chịu thiệt. Tháng năm rồi, thời tiết ngày càng nóng, để họ xách theo túi lớn túi nhỏ đứng đợi ở cổng khu nhà đến giờ tan ca của cô thì rõ ràng không ổn lắm.

Thế là cô mở Wechat của quản lý, miêu tả sơ qua đặc điểm của ba người bạn cùng phòng, nhờ quản lý giúp đưa họ về nhà.

Gửi tin xong, cô đợi một lát, bên kia nhanh chóng hiện lên "đang nhập…".

Chị quản lý rất nhiệt tình, lập tức đồng ý. Thấy cô hết "làm phiền ạ" lại kêu "chị" đầy trang trọng, liền nói với cô rằng đây là trách nhiệm vốn dĩ của quản lý, bảo cô đừng khách sáo.

Nghe vậy, lòng Thẩm Yên thấy ấm áp, cảm giác căn nhà này quả thật mua rất đáng giá.

Càng nghĩ cô càng thấy trải nghiệm này thật sự rất tốt, bèn gửi chuyện này vào nhóm chat gia đình ba người.

Thẩm Vĩ nhanh chóng thả một icon "like" rồi nhắn: [Phí quản lý đắt có khác.]

Từ Duyệt cũng nhanh chóng trả lời: [Lần sau thử xem có nhờ họ giúp gom quần áo được không.]

Thẩm Yên: … Sao cô lại không theo kịp lối suy nghĩ của mẹ mình nhỉ.

Nghĩ đến tối nay có thể cùng bạn bè ăn lẩu ở nhà, buổi chiều Thẩm Yên làm việc cũng có thêm động lực hẳn.

Khi viết bản tổng kết kế hoạch, cảm hứng dâng trào, bàn phím gõ lách cách vang lên liên hồi. Cô không chỉ chỉnh sửa câu chữ trong phần nội dung của các phòng ban, mà ngay cả những tiêu đề nhỏ do Chu Hành đặt, cô cũng tối ưu lại mấy lần. Thậm chí còn cảm thấy bàn phím đồng bộ mà công ty trang bị cho quá tệ, gõ không đã tay, làm ảnh hưởng đến hiệu suất của mình, nên bắt đầu nghĩ xem có nên tự mua một cái bàn phím cơ không.

Thẩm Yên vừa lóe lên suy nghĩ ấy, liền tự mình hốt hoảng.

Cô bị sao vậy trời? Mới đi làm có hai ngày mà đã biến thành cuồng công việc rồi à? Tiền lương còn chưa cầm được một đồng, đã chuẩn bị tự bỏ tiền túi để phục vụ công việc rồi sao?

Nhưng mà bàn phím đồng bộ công ty phát thật sự rất khó dùng, loại phẳng lì đi kèm máy tính để bàn ấy, gõ chữ không chỉ không có cảm giác, mà tốc độ phản hồi cũng chẳng theo kịp tốc độ gõ của cô.

Thẩm Yên giằng co hồi lâu, cuối cùng cũng cố gắng dập tắt cái ý định tự bỏ tiền mua đồ đi làm.

Đến hơn ba giờ chiều, bản tổng kết kế hoạch cơ bản đã được cô tích hợp xong. Cô tính toán, năm giờ là tan ca nên bốn giờ gửi cho Chu Hành để anh ta có một tiếng đồng hồ xem qua. Nếu có gì cần sửa, cô vẫn kịp chỉnh, cũng không phải tăng ca.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!