Chương 7: (Vô Đề)

Thẩm Yên nhìn tin nhắn trong nhóm rồi tưởng tượng ra cảnh tượng đó, quả thật sẽ rất đã.

Nhưng thôi vậy.

Cô trả lời trong nhóm: [Đừng đừng đừng, lỡ chọc giận cậu ta, cậu ta tới giết tớ thì sao.]

Phùng San San thấy cô nói thế, cũng trả lời trong nhóm: [Cũng đúng, đến lúc lên cả báo xã hội, còn bị gắn mác tranh chấp tình cảm, xui xẻo chết đi được.]

[Tôn Quỳnh Tư: Cho dù không phải để chọc tức Chung Thừa thì tớ cũng phải qua nhà cậu. Tớ lập tức sắp xếp đồ, mua vé ngay đi.]

Thẩm Yên ngồi ở chỗ làm, khóe môi không khỏi cong lên: [Đến đi, lát nữa tớ gửi địa chỉ vào nhóm, nhưng các cậu đừng tới sớm quá, bình thường năm giờ tớ mới tan làm.]

Phùng San San để ý tới một chữ: [Bình thường?]

[Thẩm Yên: Ừ… Hôm qua ngày đầu tiên đi làm, tớ đã phải tăng ca đến tám giờ đó.]

[Thẩm Yên: Sau đó còn ăn một bữa khuya trong căng tin nữa. Tiêu rồi, tớ chắc chắn sắp béo phì vì làm việc quá sức rồi.]

[Tôn Quỳnh Tư: Yên Yên, tớ hiểu cậu, nhưng mà cậu đã tăng ca đến hơn tám giờ, nếu không ăn bữa khuya trong căng tin thì cũng thấy thiệt thòi lắm.]

[Tôn Quỳnh Tư: Khoan đã, căng tin của tập đoàn Lục thị là miễn phí đúng không?]

[Thẩm Yên: Ừ, bữa khuya được cung cấp miễn phí.]

[Phùng San San: Bộ mặt hiểm ác của tư bản đây mà, chẳng phải vừa bắt lừa kéo cối, vừa cho lừa ăn cỏ sao?]

[Tôn Quỳnh Tư: Còn hơn là chỉ bắt kéo cối mà chẳng cho cỏ ăn.]

[Phùng San San: Cũng phải.]

Đang lúc Thẩm Yên trò chuyện vui vẻ, chiếc điện thoại bàn trên bàn làm việc bỗng reo lên, làm cô giật cả mình.

Hôm qua cô vội vàng lắp máy tính vào chỗ ngồi, còn chưa để ý trên bàn có một chiếc điện thoại.

Nhìn vào màn hình hiển thị, thấy số gọi tới là "8899". Cô đứng dậy, quan sát kỹ vài chiếc điện thoại xung quanh, phát hiện rằng reo cùng lúc với máy của cô, còn có máy bàn của Chu Hành.

Nhưng Chu Hành lại không có ở đó, nên cô chỉ có thể nghe máy.

"Mang bản tổng kết tháng trước và bản kế hoạch tháng này chuẩn bị cho cuộc họp thường kỳ ngày mai vào cho tôi." Giọng trong điện thoại lạnh nhạt mà trầm ấm.

Chữ "Hả?" của Thẩm Yên còn chưa kịp thốt ra, đối phương đã cúp máy, chỉ để lại tiếng "tút tút".

Thẩm Yên thật ra đã có thể đoán được thân phận của người gọi, dù sao cô cũng đang ở phòng Tổng giám đốc, dù sao cô và Chu Hành dùng chung số điện thoại bàn, dù sao trong tình huống này, người có thể nói ra mấy chữ "mang vào" kia, ngoài vị Tổng giám đốc Lục Du trong căn phòng bên trong thì sẽ không còn ai khác.

Nhưng Thẩm Yên với thân phận là một nhân viên mới đi làm ngày thứ hai, vẫn rất cẩn thận kiểm tra lại danh bạ mà hôm qua Chu Hành đã gửi cho cô.

Cô tìm thử số nội bộ "8899", quả nhiên đó là máy bàn của Lục Du. Nhưng điều cô không ngờ là Lục Du lại không phải cái tên đứng đầu trong danh bạ này, phía trên anh ấy còn có thành viên hội đồng quản trị.

Nhận thức này khiến cô có chút hiểu hơn về luật doanh nghiệp.

Lần theo danh bạ, rất nhanh cô cũng tìm được số điện thoại của Chu Hành.

Cô do dự một lúc, cảm thấy mình nên lập tức gọi cho Chu Hành, nhưng với một người sợ giao tiếp xã hội như cô thì lại cực kỳ ngại gọi điện cho người khác. Giằng co mãi, cô quyết định thử gửi cho Chu Hành một tin nhắn Wechat trước.

Nếu trong vòng năm phút mà anh ta trả lời, vậy thì cô sẽ không gọi điện làm phiền nữa.

Cô chỉnh sửa câu chữ, bấm nút gửi, sau đó mở bộ đếm giờ, bắt đầu đếm ngược.

Trong năm phút đó, từng giây cô đều cầu nguyện Chu Hành trả lời tin nhắn, nhưng thời gian như bị tăng tốc, rất nhanh đã kết thúc đếm ngược, phép màu không xảy ra, Chu Hành hoàn toàn không phản hồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!