Thẩm Yên vừa đi vừa chạy, lướt đi thật nhanh. Cô liếc nhìn đồng hồ, thời gian còn ngắn hơn cả lúc buổi sáng cô nghiêm túc chạy bộ.
Lần đầu tiên Thẩm Yên mới hiểu được tác dụng của adrenaline.
[*Adrenaline, hay còn gọi là epinephrine, là một hormone được tuyến thượng thận tiết ra để giúp cơ thể phản ứng với các tình huống căng thẳng, sợ hãi hoặc nguy hiểm thông qua phản ứng "chiến đấu hoặc bỏ chạy"]
Thế nhưng, về đến nhà, ác mộng vẫn chưa kết thúc.
Cô mở điện thoại, định giải trí một chút thì đập vào mắt ngay trong danh sách tin nhắn là dòng tin mới gửi đến từ Dư Tân Niên – người mà cô vừa thêm bạn không lâu.
Thẩm Yên lập tức úp điện thoại xuống ghế sô pha, tiện tay kéo chiếc chăn lông trên ghế phủ lên người, nhắm mắt lại, coi như mình đã ngủ rồi. Không phải cô không muốn trả lời tin nhắn, mà là cô vẫn chưa đọc.
Có lẽ do cả một ngày làm việc cộng thêm giao tiếp xã giao bị vắt kiệt sức lực, ban đầu Thẩm Yên chỉ giả vờ nằm nhắm mắt trên ghế để trốn tránh việc trả lời Wechat, nhưng chưa bao lâu sau, cô lại thật sự ngủ quên mất.
Đến khi cô tỉnh lại lần nữa thì đã là năm giờ sáng hôm sau.
Thẩm Yên lơ mơ mở mắt, nhìn vào điện thoại.
Cô còn chưa rửa mặt tắm táp gì nữa!
Sao lại ngủ quên được chứ! Lại còn ngủ ngay trên ghế sô pha nữa! Chắc cô buồn ngủ lắm mới vậy
Lo mình còn chưa tỉnh táo hẳn, cô nhìn lại điện thoại lần nữa, lần này không chỉ thấy giờ giấc, mà còn thấy tin nhắn của Dư Tân Niên vẫn nằm chình ình ở đó.
Thẩm Yên bật dậy khỏi ghế sô pha như cá chép quẫy đuôi.
Cô ngồi yên một lúc để đầu óc tỉnh táo lại, nghĩ rằng năm giờ sáng trả lời tin nhắn thì cũng không hay, thế là cô yên tâm úp điện thoại xuống ghế, chuẩn bị vào phòng tắm rửa.
Đến khi tắm rửa và rửa mặt đánh răng rồi dưỡng da xong, quần áo cũng đã cho hết vào máy giặt, nhìn lại đồng hồ vẫn chưa tới sáu giờ.
Cô ngáp một cái, chui vào chăn, lại ngủ tiếp.
Lần nữa tỉnh dậy, là nhờ đồng hồ báo thức.
Cô giật mình mở mắt, đã tám giờ rưỡi.
Thẩm Yên vô cùng hối hận, chắc chắn là hôm qua tăng ca làm đầu óc cô chậm lại, mới quên mất chuyện đi làm buổi sáng!
Không còn cách nào, cô đành vội vàng thu dọn, bụng đói meo chuẩn bị chạy đi làm.
Có điều, hôm nay vì đã quen đường, cô có thời gian quan sát xung quanh.
Cô để ý thấy cách tập đoàn Lục thị khoảng một trăm mét có vài xe bán đồ ăn sáng.
Trên xe bán kiểu bữa sáng phương Tây, toàn là sandwich, cà phê, hotdog, bánh crepe…
Thẩm Yên học ở thành phố S bốn năm, nhưng Đại học A nằm ở khu đại học ngoại ô, cô lại không giống bạn bè khác đi thực tập từ năm ba nên đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được cái gọi là khí chất cao cấp khi đi làm ở thành phố lớn.
Mấy chiếc xe đồ ăn sáng dựng ngay giữa các tòa văn phòng khiến Thẩm Yên thoáng chốc có cảm giác mình cũng là một nhân viên văn phòng cao cấp trong phim truyền hình. Ngay cả chiếc áo phông trắng và quần ống rộng trên người cô cũng toát lên vẻ nhàn nhã.
Cô liếc nhìn đồng hồ, tám giờ năm mươi, vẫn còn kịp. Thẩm Yên bước lại gần xe đồ ăn, định xem cụ thể sẽ ăn gì.
Chưa kịp nhìn rõ chữ trên bảng giá, cô đã thấy người mà mình cố tình lờ đi suốt cả tối hôm qua.
Thẩm Yên: … Chẳng lẽ cô và bữa sáng này vốn đã không có duyên hay sao?
Không ăn sáng thì thôi, bụng đói thì cũng mặc kệ đi.
Thẩm Yên do dự một lát, quyết định xoay người chuồn đi, nhưng còn chưa kịp quay lưng thì Dư Tân Niên vừa vặn quay đầu lại, cũng nhìn thấy cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!