Sau khi xác nhận Thẩm Yên không gặp vấn đề gì nghiêm trọng sau khi uống rượu hôm qua, Chu Hành lập tức gửi lời mời.
Chu Hành: [Cuối tuần chắc cô cũng chẳng nấu nướng gì để ăn sáng hay ăn trưa đâu nhỉ?]
Thẩm Yên: [Lát nữa tôi sẽ đặt đồ ăn ngoài.]
Chu Hành: [… Lát nữa tôi mời cô đi ăn sủi cảo chiên gần nhà bà nội tôi nhé, ăn xong hai đứa mình cùng qua thăm bà luôn.]
Bà nội Chu Hành đã gần 90 tuổi, từ lâu nhà bà nội đã không còn đỏ lửa, cơm nước hằng ngày đều do cô của anh nấu ở nhà rồi mang sang.
Thẩm Yên hơi do dự. Ngày thường đi làm cô đã gần như phải ăn cơm cùng Chu Hành hằng ngày rồi, khó khăn lắm mới đến cuối tuần được nghỉ ngơi, chẳng lẽ lại vẫn phải đi ăn với cấp trên sao?
Nhưng rồi Chu Hành gửi qua một đường link, đó là một bài viết đánh giá về quán sủi cảo chiên mà anh vừa nhắc tới.
Chu Hành: [Cô xem đi, quán này ngày xưa đi học tôi hay ăn lắm, giờ nó còn lọt vào danh sách những quán phải ăn ở thành phố S đấy, ngon cực.]
Thẩm Yên bấm vào link, nhìn thấy tấm ảnh chụp những chiếc sủi cảo chiên có phần đáy chiên vàng ruộm, nhân bánh đầy đặn, cô bắt đầu thấy xao xuyến. Lướt sang tấm hình thứ hai là một bát hoành thánh nhỏ nghi ngút khói nấu trong nồi đất, cô hoàn toàn động lòng.
Cấp trên thì cấp trên, ăn thêm một bữa cơm này thì cũng có sao đâu chứ.
Thẩm Yên: [Ok.]
Chu Hành: [Cô cho tôi địa chỉ, tôi qua đón cô nhé?]
Thẩm Yên tìm địa chỉ quán trên bản đồ để định vị. Quán nằm ở phía bên kia sông, xung quanh toàn là các địa điểm du lịch nổi tiếng của thành phố S, nếu lái xe tầm này chắc chắn sẽ tắc đường đến chết mất. Tuy nhiên, ngay gần quán lại có một ga tàu điện ngầm.
Thẩm Yên: [Lái xe có vẻ hơi kẹt xe. Tôi xem bản đồ thấy đi tàu điện ngầm có thể đến thẳng cửa quán luôn.]
Chu Hành dường như cũng nhận ra vấn đề, anh trả lời rất nhanh và không khách sáo thêm nữa.
Chu Hành: [Được, vậy chúng ta hẹn gặp nhau ở cửa quán nhé.]
Thẩm Yên: [Ok.]
Sau khi chốt lịch với Chu Hành, Thẩm Yên mới lồm cồm bò dậy vệ sinh cá nhân. Nghĩ bụng đi chuyến này là để lấy cảm hứng sáng tác, cô còn đặc biệt trang điểm nhẹ nhàng một chút.
Quả nhiên có động lực kiếm thêm thu nhập có khác, chứ bình thường đi làm cô toàn để mặt mộc.
Đến khi cô đi tàu điện ngầm tới nơi, Chu Hành đã đứng đợi sẵn ở cửa quán.
Thấy Thẩm Yên xuất hiện, Chu Hành vẫy tay chào cô.
Thẩm Yên tiến lại gần, Chu Hành vừa mở miệng đã nói: "Chuyện hôm qua, cảm ơn cô nhé."
Thẩm Yên: …
Đến rồi đến rồi, cô biết ngay mà.
"Chuyện đó… tô…" Thẩm Yên xoa mũi, cô thật sự ngượng muốn xĩu, chính cô cũng chẳng rõ động cơ khiến mình uống ly rượu đó là gì: "Tôi chỉ thấy lúc đó anh có vẻ sắp tèo đến nơi rồi nên mới… Anh không cần phải cảm ơn đâu."
Chu Hành: … Cũng đâu đến mức tèo cơ chứ.
Nếu nốc ly rượu đó vào thì cùng lắm là anh lăn ra say gục luôn tại chỗ thôi mà.
Chu Hành: "Tôi… Cô… Dù sao vẫn phải cảm ơn cô. Từ lúc đi làm đến giờ, cô là người đầu tiên đỡ rượu hộ tôi đấy."
Thẩm Yên: ?
Cô thầm nghĩ Chu Hành làm trợ lý tổng giám đốc ít nhất cũng phải được một hai năm rồi, sao lại có chuyện chưa từng có ai đỡ rượu hộ anh cơ chứ? Chưa bàn đến chức danh trợ lý tổng giám đốc, chỉ riêng mối quan hệ thân thiết giữa anh và Tổng giám đốc Lục thì lẽ ra phải người giúp anh uống mới phải?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!