Chu Hành không ngờ Thẩm Yên ngay ngày đầu đã nhìn thấu bản chất công việc, nhưng sợ một cây bút giỏi như vậy bỏ chạy, anh chỉ có thể nói: "Cũng không hẳn, hôm nay chỉ là tình huống bất ngờ thôi."
Thẩm Yên gật đầu, vốn dĩ trước khi đến đã chuẩn bị tinh thần tăng ca: "Miễn là không phải ngày nào cũng tăng ca là được."
Chu Hành liền dỗ ngọt: "Cố gắng để không tăng ca thường xuyên nhé."
Khi Thẩm Yên sắp ăn xong thì Thư Nghiên, cô nàng học bá tốt nghiệp Ivy League mà cô mới quen sáng nay trong phòng họp phòng nhân sự, đang bưng khay cơm đi tới.
"Thẩm Yên, trùng hợp ghê? Còn nhớ chị chứ? Sáng nay lúc cùng nhau làm thủ tục nhận việc ở công ty, chúng ta đã thêm Wechat rồi đó." Thư Nghiên nhiệt tình chào hỏi.
Trong miệng Thẩm Yên vẫn còn cơm chưa kịp nuốt, vội vàng gật đầu. Cô hơi hướng nội, có chút sợ giao tiếp, nhưng không hề bị mù mặt người. Huống chi học bá Ivy League này lại xinh đẹp, rất dễ nhận ra.
"Em cũng đến ăn ké bữa tối ở căng tin à?" Thư Nghiên thấy chỗ bên cạnh Thẩm Yên trống liền đặt khay xuống rồi ngồi vào.
Lúc này Thẩm Yên mới nuốt miếng cơm trong miệng, lắc đầu: "Tối nay em phải tăng ca."
Thư Nghiên liền nhìn Thẩm Yên bằng ánh mắt đầy cảm thông. Đúng lúc đó, Chu Hành đang ngồi đối diện Thẩm Yên chen vào câu chuyện: "Công ty bảy giờ rưỡi tối có xe buýt về các quận đó."
Mắt Thư Nghiên sáng lên: "Có đi qua quận C không?"
Chu Hành gật đầu.
"Chị còn đang phân vân, không biết nên đi tàu điện ngầm hay gọi xe về, tàu điện thì lâu quá mà lại chưa chắc có chỗ ngồi." Nói đến đây, Thư Nghiên lại nghĩ ra gì đó: "Nhưng mà bây giờ mới năm rưỡi, đến bảy rưỡi thì lâu quá."
Không hổ là học bá Ivy League, Thư Nghiên lập tức hiểu ý đồ công ty: "Người sắp xếp giờ xe buýt này chắc chắn là muốn bọn mình tự nguyện ở lại tăng ca nhỉ?"
"Đúng vậy, thói quen xấu bê nguyên từ các công ty Internet về." Chu Hành giơ ngón cái khen ngợi cô ấy: "Nhưng để xoa dịu mâu thuẫn, thực ra năm giờ mười cũng có một chuyến xe."
Thư Nghiên: "Nhưng năm giờ mười thì phải vừa tan làm lập tức lao xuống dưới mới kịp, trừ khi là mấy đồng nghiệp sắp nghỉ hưu, chứ không thì chẳng ai bắt kịp chuyến đó đâu."
"Đúng thế."
Đây chính là âm mưu công khai.
Thư Nghiên thở dài: "Vậy thì tôi cũng cống hiến chút, dù sao không cống hiến cho công ty thì cũng phí thời gian trên tàu điện."
Chu Hành đề nghị: "Tầng 12 có phòng gym đấy, nếu cô không muốn tăng ca thì có thể lên đó tập để giết thời gian."
Thẩm Yên chợt nhớ ra điều gì: "Có phải tám giờ công ty có cung cấp bữa khuya đúng không?"
Chu Hành: "Đúng."
Thẩm Yên bỗng cười, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Chu Hành: "Sau chín giờ đi taxi thì được công ty thanh toán phải không?"
Chu Hành cũng giơ ngón cái khen cô: "Tiểu Thẩm, cô khá rành mấy chiêu trò của công ty Internet đó nha."
Thẩm Yên: … Lúc nãy cô còn hỏi có phải 996 không, Chu Hành còn phủ nhận mà.
"Nhưng mà nói chính xác thì là sau chín giờ rưỡi." Chu Hành sửa lại cho cô.
Thư Nghiên nghe xong có chút dao động, cô ấy bỗng cảm thấy đi tàu điện ngầm cũng không tệ.
"Tiểu Thẩm, em có biết line Đại học A các em đang chuẩn bị tụ tập ăn uống không?" Thư Nghiên không muốn tiếp tục đề tài nặng nề về 996 nữa.
Thẩm Yên nghi hoặc: "Line Đại học A ạ?"
Thư Nghiên giải thích: "Chính là mấy người cùng đợt vào công ty lần này, vài bạn cựu sinh viên của Đại học A đó."
Thẩm Yên kinh ngạc: "Em không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!