Sau khi Thẩm Yên gục ngã không lâu, bữa tiệc của bộ phận cũng dần đi đến hồi kết.
Phạm Minh Húc tối nay chỉ nhâm nhi chút rượu vang bỗng trỗi dậy tinh thần trách nhiệm cao độ. Ông ta sốt sắng sắp xếp phương tiện cho từng người, không quên dặn dò ai về đến nhà cũng phải báo bình an vào nhóm chat của bộ phận.
Cũng may là hôm nay chỉ có Chu Hành và Thẩm Yên là uống hơi quá chén, những người còn lại vẫn khá tỉnh táo. Vì Lục Thanh và Chu Hành ở gần nhà nhau nên Phạm Minh Húc giao phó việc đưa Chu Hành về cho Lục Thanh.
Trình Vinh và Vương Ngọc Vĩ đều khẳng định mình vẫn ổn và có thể tự đi tàu điện ngầm về. Thấy sắc mặt họ bình thường, Phạm Minh Húc cũng đồng ý nhưng vẫn lặp lại điệp khúc phải báo cáo vào nhóm ngay khi về đến nơi.
Mạnh Cốc Lan và Giản Hồng cũng chỉ uống chút đỉnh nên đều tự lo liệu được.
Giờ chỉ còn lại mỗi Thẩm Yên.
Nhìn Thẩm Yên vẫn đang nằm bất động trên bàn, Giản Hồng thầm tán thưởng kỹ năng diễn xuất của cô nàng, rồi vội nói với Phó tổng Phạm: "Phó tổng Phạm, Tiểu Thẩm cứ để em phụ trách đưa về ạ."
Phạm Minh Húc gật đầu: "Tiểu Hồng này, nhất định phải đưa con bé vào tận nhà, phải tận mắt thấy nó vào cửa mới được đấy nhé."
Giản Hồng: "Vâng, em biết rồi ạ."
Phạm Minh Húc lại nói: "Sau khi nó vào nhà, cô cũng nhớ báo một tiếng vào nhóm."
Giản Hồng thầm nghĩ giờ thì ông ta biết lo lắng dặn dò đủ thứ vì sợ xảy ra chuyện, thế sao lúc nãy trên bàn tiệc không bớt ép người ta uống đi.
Cô ấy lạnh nhạt đáp: "Vâng."
Dặn dò xong xuôi, Phạm Minh Húc cũng chuẩn bị rút quân.
Chu Hành nhìn Thẩm Yên vẫn đang nằm bẹp trên bàn, lo lắng hỏi Giản Hồng: "Chị Giản, chị đưa Tiểu Thẩm về nhưng chị có biết nhà cô ấy ở đâu không?"
Giản Hồng đúng là không biết thật: "… Lát nữa chị sẽ hỏi con bé."
Chu Hành nghi hoặc nhìn Thẩm Yên: "Say thế kia liệu có hỏi được không?"
Giản Hồng khẳng định chắc nịch: "Chị bảo hỏi được là nhất định được."
Chu Hành lại nhìn Thẩm Yên một lần nữa, dường như đã lờ mờ hiểu ra ẩn ý của Giản Hồng. Anh nhìn đồng hồ rồi nói: "Cũng không còn sớm nữa, chị cứ đặt xe đi, hết bao nhiêu tiền cứ gửi hóa đơn cho em, em thanh toán cho."
Giản Hồng vui vẻ nhận lời. Cô ấy thầm nghĩ hành động này thực tế hơn ngàn lần mấy lời dặn dò suông của Phó tổng Phạm.
Đợi đến khi mọi người đã ra về hết, Giản Hồng vỗ vai Thẩm Yên: "Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm này, dậy được rồi, mọi người về hết rồi kìa."
Thẩm Yên hoàn toàn không có phản ứng.
Giản Hồng, người vừa nãy còn khen ngợi diễn xuất của Thẩm Yên: "…"
Chẳng lẽ con bé này ngủ thật rồi sao?
Giản Hồng lay nhẹ cánh tay Thẩm Yên, thấy cô vẫn im lìm thì đoán chắc là cô đã chìm vào giấc nồng. Quả nhiên là hai lạng rượu trắng quá sức chịu đựng mà, chưa kể Thẩm Yên còn nốc cạn một hơi như thế.
Vì muốn để Thẩm Yên ngủ thêm một lát cho tỉnh táo, Giản Hồng gọi phục vụ nhờ chuẩn bị một bát canh giải rượu. Khi canh được bưng lên, cô ấy lại lay cánh tay Thẩm Yên lần nữa, khẽ gọi: "Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm?"
Thẩm Yên đang trong cơn mộng mị, dường như nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình.
Vì được gọi là "Tiểu Thẩm", phản xạ đầu tiên của cô là nghĩ đang gọi cô làm việc.
Cô hơi có ý tránh né, theo bản năng không muốn trả lời.
Thế nhưng trong cơn mộng mị, cô chợt nhớ ra ban ngày vẫn còn ba cổ đông chưa liên lạc xong, cô đúng là còn việc chưa hoàn thành, đúng là phải làm việc thật.
Cô giật mình tỉnh hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!