Chương 48: (Vô Đề)

Thẩm Yên vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tiếng nôn mửa ở phòng bên cạnh vẫn còn tiếp diễn.

Vẫn chưa xong á? Nôn đến mức này thì không biết đã nốc bao nhiêu rượu rồi nữa. Cô thầm nghĩ.

Dù biết chuyện chẳng liên quan gì đến mình, lẽ ra cô nên quay lại phòng riêng để tiếp tục công cuộc diệt mồi, nhưng thực lòng Thẩm Yên chẳng muốn về nghe Phó tổng Phạm lải nhải đống đạo lý dài dằng dặc của ông ta. Nghe thì có vẻ uyên thâm, nhưng thực tế chẳng biết ông ta muốn diễn đạt điều gì.

Mặt khác, cô cũng tò mò muốn xem xem lát nữa ai sẽ bước ra, sao lại có thể uống đến mức thê thảm thế này. Dù khả năng cao đó là người của phòng khác mà cô chẳng hề quen biết.

Thế là cô rút điện thoại ra, chọn một chỗ trên dãy sô pha đặt ngoài cửa nhà vệ sinh rồi ngồi xuống, định nghỉ ngơi một lát mới vào. Tốt nhất là lúc cô quay lại, Phó tổng Phạm sẽ tuyên bố kết thúc để mọi người ai về nhà nấy.

Vừa mới lướt điện thoại được một lúc, cô bỗng nghe thấy có người gọi tên mình.

"Tiểu Thẩm?"

Thẩm Yên giật thót mình, chẳng lẽ lại bị tóm sống nhanh thế sao?

Cô ngẩng đầu lên thì thấy người tới là Lục Thanh. Thẩm Yên cung kính chào một tiếng: "Anh Lục ạ."

Lục Thanh ngạc nhiên hỏi: "Sao em lại ngồi đây…?"

Thẩm Yên: Cô đâu thể nói thẳng là mình trốn ra đây vì không muốn nghe Phó tổng Phạm bốc phét.

Cô buộc phải tìm cho mình một cái cớ.

Cũng may Lục Thanh vừa hỏi xong đã tự thông não: "À… Có phải em uống hơi quá chén nên thấy chóng mặt không?"

Thẩm Yên không ngờ bậc thang này lại dễ leo đến thế, cô vội vàng đưa tay day nhẹ thái dương, gật đầu lia lịa: "Vâng vâng, em ngồi một lát cho tỉnh rượu."

Dù sự thật là từ nãy đến giờ, ly rượu vang đỏ cô rót ban đầu vẫn còn chưa vơi, đầu óc thì tỉnh táo vô cùng.

Lục Thanh tỏ vẻ thấu hiểu: "Vậy em cứ nghỉ cho tỉnh táo đi, anh vào nhà vệ sinh một chút."

Lục Thanh vào trong không bao lâu thì trở ra. Chỉ có điều, lúc vào thì đi một mình, lúc ra lại đèo thêm một người nữa.

"Tiểu Thẩm, lại đây giúp anh một tay." Lục Thanh gọi cô.

Thẩm Yên nghe tiếng ngẩng lên, đập vào mắt cô là cảnh Lục Thanh đang dìu Chu Hành từ nhà vệ sinh nam bước ra.

Thẩm Yên: ??? Trợ lý Chu từ đâu chui ra vậy?

Nhìn Chu Hành đang được Lục Thanh đỡ, đôi lông mày nhíu chặt, mắt nhắm nghiền không mở nổi, cô bỗng sực nhận ra… lẽ nào cái người nôn thốc nôn tháo ban nãy chính là Chu Hành?

Sao lại là anh ấy được chứ?

Cô cố nhớ lại, dường như lúc cô rời phòng riêng đúng là không thấy Chu Hành đâu thật. Nhưng vì lúc ăn cô chỉ mải hóng hớt với ăn uống, hoàn toàn chẳng để ý đến anh. Không lẽ anh bị Phó tổng Phạm ép uống nhiều đến vậy sao? Hay là do tửu lượng của anh quá kém?

Thẩm Yên vội vàng đứng bật dậy khỏi sô pha, hỗ trợ Lục Thanh đỡ Chu Hành ngồi xuống ghế.

Thấy gương mặt Chu Hành đỏ gay, chân mày nhíu lại đầy vẻ khó chịu, cô lo lắng hỏi Lục Thanh: "Sao trợ lý Chu lại uống nhiều đến mức này?"

Lục Thanh: "Chắc bị Phó tổng Phạm chuốc rồi, mà tửu lượng của trợ lý Chu vốn cũng thường thôi. Tiểu Thẩm, em đi hỏi phục vụ lấy chai nước khoáng nhé."

Thẩm Yên: "Vâng."

Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang nước tới. Khi Thẩm Yên quay lại, cô thấy Lục Thanh đang vỗ nhẹ vào vai Chu Hành, hỏi han: "Trợ lý Chu, cậu ổn chứ? Vừa nãy Phó tổng Phạm còn đang hỏi cậu đi đâu đấy."

Chu Hành gật đầu: "Tôi biết rồi, nôn xong thấy cũng đỡ hơn."

Lục Thanh thấy Thẩm Yên đã về, liền ra hiệu cho cô mở chai nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!