Tối hôm đó, sau khi về đến nhà, Thẩm Yên vẫn nhắn tin với Chu Hành.
Chu Hành đang lén lút bật mí cho cô những chuyện mà anh biết về mối quan hệ giữa Lục Du và Cung Giai.
Anh biết thừa cô có hẳn một nhóm chat chuyên để hóng hớt, anh còn bắt cô phải thề rằng tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra ngoài.
Thẩm Yên đấu tranh tư tưởng dữ dội. Một mặt thì tò mò đến chết đi được, mặt khác lại sợ quản không được cái miệng của mình.
Dù cô là người mắc hội chứng sợ xã hội, nhưng lại là kiểu người mắc hội chứng sợ xã hội chỉ thích tám chuyện với hội bạn thân.
Sau một hồi đắn đo, cô quyết định đặt niềm tin vào bản thân!
Cô nhất định sẽ nhịn được!
Thậm chí, cô còn đem cả mái tóc yêu quý của mình ra để thề độc!
Chu Hành: [Thật ra cũng không cần phải thề độc đến mức đó đâu.]
Sau khi nhận được lời thề, Chu Hành mới tiết lộ Cung Giai vốn là bạn học cấp ba của họ, cũng là bạn gái cũ của Lục Du. Hai người chia tay là vì cô ấy đi du học.
Đến lúc này Thẩm Yên mới vỡ lẽ, hóa ra Chu Hành và Lục Du đã là bạn từ thời cấp ba. Thảo nào quan hệ của họ lại khăng khít đến vậy, chẳng khác gì cô với Phùng San San.
Thế nhưng, nếu đã là người yêu cũ, Thẩm Yên phần nào hiểu được tại sao Tổng giám đốc lại tìm mọi cách né tránh việc đi họp ở Sở Tài chính rồi.
Thẩm Yên: [Sao anh chắc chắn người mà Tổng giám đốc nhắc đến chính là Cung Giai?]
Chu Hành: [Vì tin đồn Tổng giám đốc có đối tượng vừa rộ lên đúng lúc Cung Giai về nước chứ sao.]
Thẩm Yên thầm cảm thán radar hóng hớt của Chu Hành cũng nhạy bén thật đấy.
Cô tự nhủ phải thiết lập mối quan hệ tốt với anh mới được, vì cô linh cảm rằng trong tay Chu Hành chắc chắn còn nắm giữ vô số drama chấn động của tập đoàn.
Xong chuyện của Tổng giám đốc Lục, Thẩm Yên lại tò mò hỏi về vụ yêu đương công sở bị khui ra nhờ hệ thống xin nghỉ phép mà cô nghe loáng thoáng trước đó.
Quả nhiên, Chu Hành nắm rõ nội tình như lòng bàn tay.
Chu Hành: [Có lẽ cô không biết họ đâu. Là Từ Nghệ bên bộ phận Pháp lý và Khổng Thành bên phòng R&D của Công nghệ Thâm Vũ.]
Thẩm Yên đúng là không biết thật, nhưng cô biết bộ phận Pháp lý và phòng R&D của Thâm Vũ. Thậm chí, văn phòng của Thâm Vũ còn không nằm cùng một địa điểm với họ.
Thẩm Yên: [Cách xa nhau thế mà cũng bị phát hiện á?]
Chu Hành: [Xa về mặt địa lý thôi. Sau khi nghe người ta xì xào, tôi đã đặc biệt vào hệ thống kiểm tra thử. Hai người đó thường xuyên xin nghỉ phép cùng lúc, bị lộ cũng là chuyện thường tình thôi.]
Thẩm Yên: [Anh cũng rảnh rỗi thật đấy…]
…
Chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi, Thẩm Yên đã có một cái nhìn hoàn toàn mới về các nhân vật trong Tập đoàn Lục thị.
Rất nhiều chuyện mà Chu Hành kể, phần lớn tên nhân vật cô đều chưa nghe qua, càng không biết mặt mũi họ ra sao, thế nhưng cô vẫn nghe một cách say sưa, thích thú.
Đêm đó, cô lại nằm mơ. Lần này, khung cảnh không còn là sân khấu hội làng bát nháo nữa mà chuyển sang một sườn đồi thoai thoải.
Cô và Chu Hành ngồi cạnh nhau, nghe anh chậm rãi kể về những vị thần ẩn dật và đủ loại chuyện thâm cung bí sử trong Tập đoàn Lục thị.
Trăng thanh gió mát, ánh trăng lành lạnh phủ lên khuôn mặt mơ màng của Chu Hành. Thẩm Yên chống tay lên đầu, cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn anh.
Tuy đường nét khuôn mặt có chút mờ ảo, nhưng bầu không khí lại vô cùng nên thơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!