Chương 46: (Vô Đề)

"À…" Thẩm Yên bị hỏi khó.

Cô nào dám nói rằng mình cứ tưởng là đi họp thay trợ lý Chu, ai ngờ cuộc họp này vốn dĩ lại là của Tổng giám đốc Lục.

Cô nhớ lại tờ thông báo họp, hình như trên đó đúng là có ghi người phụ trách dự án của doanh nghiệp phải tham dự.

Nghĩ vậy, Thẩm Yên càng thêm chắc chắn rằng Cung Giai rất có khả năng chính là người tình tin đồn của Lục Du.

Nếu đúng là người phụ trách dự án phải đến họp thì Tổng giám đốc Lục… thật sự cũng bận mà, vừa nãy đã bị Chu Hành gọi lên tầng 16 họp rồi. Nhưng nếu cô nói thẳng là Tổng giám đốc Lục bận họp nội bộ công ty, liệu có bị xem là thiếu tôn trọng phía Sở Tài chính không?

Dường như nhận ra sự lúng túng của cô, cô gái bên Sở Tài chính cười nói: "Không sao đâu, chị chỉ tiện hỏi thôi. Chị biết em chắc cũng được cử đến mà."

Thẩm Yên gật đầu lia lịa, cảm thấy cô gái trước mặt vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng.

Ngay cả chiếc áo polo đơn giản cũng không thể che giấu được vẻ ngoài nổi bật của cô ấy.

Cô gái nhìn bảng ký tên của Thẩm Yên, rồi tiếp tục bắt chuyện: "Em tên Thẩm Yên à? Chị là Cung Giai. Chữ "Cung" có bộ "Long" và "Cộng" ghép lại, còn "Giai" là "Giai" trong "Oishi"*."

[*Tên tiếng Trung của Oishi bên Trung là (Thượng Hảo Giai)]

Nói xong, cô ấy còn chỉ vào bảng tên đặt trên bàn họp. Thẩm Yên nhìn sang, quả đúng là chữ "Giai" trong "Oishi".

Cách giới thiệu dí dỏm khiến Thẩm Yên không nhịn được bật cười.

Trong lúc hai người trò chuyện, đại diện của các doanh nghiệp và ngân hàng khác cũng lần lượt đến. Thẩm Yên để ý thấy những người đến đều còn khá trẻ, trông cũng chưa chắc đều là người phụ trách chính.

Đúng ba giờ cuộc họp bắt đầu. Cung Giai là người chủ trì hôm nay, ngồi bên trái lãnh đạo của mình.

Ngay trước khi họp, radar hóng chuyện của Thẩm Yên hoạt động hết công suất, cô nhắn tin cho Chu Hành hỏi xem người yêu của Tổng giám đốc Lục có phải tên là "Cung Giai" hay không.

Có lẽ Chu Hành đang bận, mãi đến khi cuộc họp bắt đầu anh vẫn chưa trả lời.

Nội dung đầu tiên của cuộc họp là phần phát biểu trao đổi của các doanh nghiệp, Tập đoàn Lục thị được sắp xếp phát biểu thứ hai.

Khi đột ngột bị gọi tên, Thẩm Yên mới sực nhớ vừa nãy đầu óc cô toàn bị "Cung Giai" chiếm, đến mức còn chưa kịp đọc qua bài phát biểu Chu Hành đưa cho mình!

Trong đầu cô lúc này toàn chuyện hóng hớt, hoàn toàn quên mất việc chính. Sao cô lại có thể phạm sai lầm như vậy chứ!

Toang rồi, toang thật rồi…

Đầu óc Thẩm Yên trống rỗng.

Đúng lúc đó, cô nghe thấy có người gọi mình.

"Tiểu Thẩm." Thấy cô không phản ứng, sau khi gọi tên Tập đoàn Lục thị, Cung Giai lại gọi thêm lần nữa, ra hiệu cô có thể bắt đầu phát biểu.

Thẩm Yên ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt của Cung Giai,  ánh mắt đầy khích lệ. Không hiểu sao, cô cảm thấy đầu óc mình dần tỉnh táo lại.

Cô khẽ gật đầu, lấy bản thảo ra, bắt đầu đọc từng chữ từng câu theo nội dung.

Vì không quen với nội dung, lại sợ ngắt câu sai, nên lần này cô đọc rất chậm. Nhưng chính nhờ tốc độ chậm lại, cô lại cảm thấy mình đọc còn trôi chảy hơn cả những lần họp tuần trước đây.

Đọc xong, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi bắt đầu quan sát biểu cảm của mọi người trong phòng họp.

Thấy không ai có phản ứng gì khác thường, cô mới thực sự yên tâm.

Vậy là coi như qua ải rồi nhỉ.

Khi ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện bàn họp, Thẩm Yên thấy Cung Giai lén giơ ngón tay cái với cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!