Chương 45: (Vô Đề)

Thấy chị đẹp kia bước vào văn phòng của Tổng giám đốc Lục, Thẩm Yên lập tức báo cáo vào nhóm chat.

Thẩm Yên: [Báo! Có một người đẹp chưa từng thấy đến đây bao giừ đang đến văn phòng tìm Tổng giám đốc Lục!]

Hình như Hình Ninh đang bận, một lúc sau mới trả lời:

Hình Ninh: [Quan sát tuổi tác chưa? Nghe nói phu nhân của chủ tịch trông cũng rất trẻ.]

Thẩm Yên: [Chắc không phải phu nhân chủ tịch đâu nhỉ? Nếu đúng thì trẻ quá rồi.]

Thẩm Yên còn chưa kịp gõ xong, còn định nói rằng chị đẹp kia nhìn cũng chỉ tầm hai, ba mươi tuổi, thì đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ văn phòng Tổng giám đốc Lục.

Bình thường văn phòng của Tổng giám đốc Lục không có nhiều người ra vào, dù chỉ cách họ một lớp kính mờ, nhưng trước giờ chưa từng có tiếng động nào truyền ra. Vì thế, Thẩm Yên vẫn luôn nghĩ nơi đó có công nghệ cách âm đen gì đó, hiệu quả tốt đến vậy.

Nhưng nhìn tình hình hôm nay mới biết hóa ra chỉ là do những người bình thường vào đó đều nói chuyện rất nhỏ.

Thẩm Yên cầm cốc lên, giả vờ đi ra phòng trà rót nước, thực chất là để lén nghe.

"Rốt cuộc vì sao cậu lại làm như vậy?"

"Làm thế thì có lợi gì cho cậu chứ?"

Giọng nói của chị đẹp đã hoàn toàn không còn sự dịu dàng như lúc nói chuyện với cô ban nãy.

Nghe thôi đã thấy quá kịch tính.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Yên chứng kiến Tổng giám đốc Lục cãi nhau với người khác.

Cô vừa nghe vừa cảm thấy như vừa hóng được một tin cực lớn, lại vừa thấy lo lắng. Bởi chính cô là người đã chỉ đường cho chị đẹp kia đến văn phòng của Tổng giám đốc Lục.

Chẳng lẽ cô đã làm sai rồi sao? Không những không giúp hòa hoãn, mà còn vô tình hại Tổng giám đốc Lục?

Một mặt, Thẩm Yên tự nhủ không nên tự dằn vặt, cô chỉ tiện tay chỉ đường thôi, văn phòng Tổng giám đốc Lục cũng không khó tìm, dù cô không chỉ thì người ta cũng sẽ tìm được thôi. Nhưng mặt khác, cô lại cảm thấy mình thật xui xẻo, đúng lúc văn phòng không có ai, lại còn đâm vào họng súng.

Cô đảo mắt nhìn quanh, quay đầu về phía văn phòng của mình, vừa hay thấy Chu Hành mở cửa bước vào. Cô vội vàng vẫy tay gọi anh lại.

Chu Hành không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn bước tới.

"Sao thế?" Anh hỏi.

Thẩm Yên làm động tác im lặng, rồi chỉ về phía văn phòng Tổng giám đốc Lục.

Chỉ nghe…

"Không phải chứ, chuyện này rốt cuộc có gì khó đâu? Dù cậu không nể tình chúng ta lớn lên cùng nhau thì cũng phải nể mặt bố tôi chứ?"

Chu Hành cũng tròn mắt kinh ngạc.

Giọng anh cũng hạ thấp: "Ai vậy?"

Thẩm Yên lắc đầu.

Chu Hành lại hỏi: "Vào bằng cách nào?"

Thẩm Yên tiếp tục lắc đầu.

Chu Hành lấy điện thoại ra, gọi cho lễ tân, giọng vẫn rất khẽ: "Alo, Tiểu Lưu à, vừa rồi có ai đăng ký lên gặp Tổng giám đốc Lục không?"

Thẩm Yên nhìn mà ngây người, hóa ra còn có thể làm vậy, đúng là học được thêm một chiêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!