Chương 44: (Vô Đề)

Mỉa mai thì mỉa mai, việc thì vẫn phải làm.

Sau khi xác nhận Phó tổng Phạm đã đi khuất, Thẩm Yên vừa cặm cụi gõ máy vừa tranh thủ vào nhóm "Giao lưu nghiệp vụ 5.0" để xả stress với Hình Ninh và Tiền Hạ Phong.

Hình Ninh hùa vào bồi thêm vài câu, đột nhiên Tiền Hạ Phong buông một câu xanh rờn:

Tiền Hạ Phong: [Kiếp làm thuê chuyên nghiệp là chỉ làm chứ không than.]

Thẩm Yên ngẫm lại tình trạng của mình rồi đáp:

Thẩm Yên: [Thế thì tớ là loại làm thuê không chuyên nghiệp rồi, vừa làm vừa chửi.]

Hình Ninh: [Vừa chửi vừa làm.]

Tiền Hạ Phong: [Nói chung là vẫn phải làm.]

Thẩm Yên còn kể luôn chuyện Phạm Minh Húc yêu cầu cô đổi từ áo phao 400 tệ sang áo gió 800 tệ cho hai người kia nghe.

Thẩm Yên: [Tớ sợ quá, liệu tớ có bị bế đi không nhỉ?]

Thẩm Yên: [Bên kế toán chắc sẽ duyệt kỹ mà nhỉ?]

Hình Ninh: [Không đâu, cậu quên là bọn tớ cũng dưới quyền Phó tổng Phạm à?]

Thẩm Yên: [Run cầm cập. JPG]

Vẫn là Tiền Hạ Phong an ủi cô:

Tiền Hạ Phong: [Không sao đâu, cậu chỉ là đứa lính lác cầm bút hộ thôi. Đến lúc thu mua thật sự, chắc chắn phải có lãnh đạo ký tên hết.]

Hình Ninh: [Đúng đấy, chỉ là người thực hiện thôi mà.]

Thẩm Yên bấy giờ mới thấy nhẹ lòng đôi chút. Đúng thật, cô chỉ là tép riu, tiền cũng chẳng sơ múi được đồng nào thì sợ cái gì.

Thẩm Yên: [Thế thì được rồi.]

Tiền Hạ Phong: [Tin buồn là thường thì khi sếp gặp chuyện, người thực hiện sẽ là đứa đứng ra gánh trách nhiệm.]

Hình Ninh: [Tin vui là sếp cũng sẽ chi đủ tiền để lo cho cậu cả đời sau.]

Thẩm Yên: … Chẳng thấy yên tâm tí nào.

Thẩm Yên: [Hai cậu đừng có dọa tớ, không phải kẻ đổ vỏ luôn là kế toán sao, tớ có phải kế toán đâu.]

Hình Ninh: […]

Tiền Hạ Phong: […]

Thẩm Yên sửa lại phương án đồng phục theo yêu cầu của Phạm Minh Húc. Thế nhưng dù cô có vận dụng hết khả năng "nghệ thuật ngôn từ" đến đâu, cô cũng không thể nhắm mắt làm ngơ để hợp thức hóa cái giá 800 tệ cho một chiếc áo gió được. Cuối cùng, cô đành dựa trên bản cũ mà viết hươu viết vượn một hồi.

Trước khi nộp cho Phạm Minh Húc, Thẩm Yên vẫn đưa cho Chu Hành xem qua trước.

Ý định của Thẩm Yên là phương án này nhìn qua đã thấy đầy vấn đề, có thể kéo thêm được người nào xuống nước cùng thì hay người đó.

Còn Chu Hành lại nghĩ cô ấy cũng tôn trọng mình đấy chứ.

Chu Hành cũng nhận ra vấn đề ở mức giá áo gió, anh hỏi Thẩm Yên: "Phó tổng Phạm bảo cô sửa thế này à?"

Thẩm Yên: "Đúng vậy, dù tôi cũng thấy nó vô lý quá chừng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!