Chương 43: (Vô Đề)

Yêu cầu hơi đường đột.

Thẩm Yên chớp chớp mắt, thầm nghiền ngẫm năm chữ này trong đầu.

Đầu óc cô bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng. Dựa trên kinh nghiệm tu luyện nhiều năm trong giới đọc tiểu thuyết, Chu Hành vốn là một thanh niên độc thân lâu năm, chắc chắn đã bị gia đình thúc giục cưới hỏi từ lâu. Mà cô lại vừa khéo đâm vào họng súng, xuất hiện ngay trước mặt mẹ và dì của anh, đã vậy còn tung tin đồn nhảm rằng mình và Chu Hành đang yêu đương lén lút nơi công sở.

Mẹ anh hẳn là đang vui mừng khôn xiết.

Hôm thứ năm vừa rồi, mẹ anh nhiệt tình mời cô đi ăn tối nhưng không thành, chắc chắn sau khi về nhà đã ép buộc Chu Hành bằng mọi giá phải đưa cô về gặp mặt.

Chu Hành hết cách, chỉ đành đến cầu xin cô, xin cô cùng anh đóng giả người yêu để qua mắt phụ huynh.

Vậy cô có nên đồng ý không nhỉ? Dù sao chuyện này cũng do cô khơi mào, lỗi lầm chính thuộc về cô, Chu Hành hoàn toàn là nạn nhân bị cô ăn vạ.

Thẩm Yên thậm chí còn nghĩ xa hơn một chút, nếu Chu Hành thực sự mời cô đóng vai bạn gái, để mẹ anh không đồng ý cho hai người tiến tới, khiến đôi tình nhân giả này sớm ngày chia tay thì lúc đến nhà anh cô nhất định phải làm mình làm mẩy, tác oai tác quái. Trên bàn có dâu tây cô nhất định đòi ăn anh đào, nước đun sôi để nguội cô không uống, nhất quyết phải là loại nước khoáng hơn hai mươi tệ một chai mới chịu…

Chưa kịp để tư duy của Thẩm Yên bay bổng thêm nữa, Chu Hành đã cất lời.

"Chuyện là thế này." Chu Hành mở lời dẫn dắt: "Bà nội tôi năm nay 89 tuổi, gia đình đang chuẩn bị tổ chức đại thọ 90 cho bà nội."

Thẩm Yên nghe vậy, thầm nghĩ: Tới rồi, tới rồi! Đại thọ 90 của bà nội, tâm nguyện ngày sinh nhật chắc chắn là muốn thấy cháu trai có đối tượng đây mà.

Rất hợp tình hợp lý.

Thế cô có nên đồng ý không? Thực ra đồng ý cũng chẳng mất mát gì, nhược điểm duy nhất là sau giờ làm việc vẫn phải tiếp xúc với anh, nhưng dù sao đây cũng là lỗi của cô mà.

Chu Hành tiếp tục: "Bà nội tôi ấy mà, thời trẻ gia đình thuộc dòng dõi thư hương, tổ tiên từng có người đỗ Trạng nguyên. Bản thân bà nội cũng đọc rất nhiều sách vở, suýt chút nữa còn đi du học, nghe nói ngày đó bà nội cũng là tài nữ có tiếng trong vùng."

Thẩm Yên nghe Chu Hành kể một tràng về những chuyện thời trẻ của bà nội anh.

Vừa nghe cô vừa nghĩ phần dạo đầu này hơi dài quá rồi đấy, sao mãi vẫn chưa vào trọng điểm thế? Nhưng thế cũng tốt, để cô có thêm thời gian suy nghĩ xem lát nữa nên trả lời thế nào.

Tiếp đó, cô rốt cuộc cũng nghe thấy Chu Hành nói vào điểm chính: "Cho nên có thể phiền cô giúp chúng tôi viết một bài văn chúc thọ cho bà nội được không? Nếu được, chúng tôi hy vọng đó là một bài viết theo lối văn ngôn."

Thẩm Yên: "Hả?"

Sao cô bỗng dưng có cảm giác như tuốt kiếm nhìn quanh lòng hoang mang* vậy.

[*Tuốt kiếm nhìn quanh lòng hoang mang () là một câu thơ trong bài thơ "Hành lộ nan (kỳ 1) của nhà thơ Lý Bạch.]

Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn hai bản nháp trong bụng, bất kể cuối cùng có đồng ý đóng giả bạn gái anh hay không, cô đều đã lo liệu xong xuôi lời thoái thác.

Thế nhưng, cô nằm mơ cũng không ngờ rằng cuối cùng lại là yêu cầu này.

Chuyện này so với dự đoán của cô quả thực đúng là một trời một vực.

Chu Hành thấy cô vẻ mặt khó xử, vội vàng nói thêm: "Cô yên tâm, chúng tôi có trả nhuận bút. Thật ra trước đó chúng tôi cũng vẫn luôn tìm người đặt bài, nhưng thú thật là việc này khá khó khăn."

Thẩm Yên suy nghĩ một chút, dù sao tuần trước cô cũng vừa gây ra hai việc có lỗi với anh, cảm giác tội lỗi khiến cô không thể thốt lời từ chối: "Tôi có thể viết thử theo yêu cầu của anh xem sao, nếu phía gia đình thấy ổn thì hãy tính nhuận bút cho tôi."

Nhưng nhuận bút thì vẫn phải lấy chứ.

Chu Hành hết lời cảm ơn cô: "Tôi tin là những gì cô viết chắc chắn sẽ khiến bà nội tôi bất ngờ lắm đấy."

Thẩm Yên thầm nghĩ anh ta vậy mà lại khá tin tưởng mình.

Nhưng cô vẫn thắc mắc việc Chu Hành gọi cô vào phòng họp nhỏ để nói chuyện, lại nhớ tới bốn chữ "gặp mặt rồi nói" từng khiến cô gặp ác mộng cả đêm nọ, chẳng lẽ chỉ là vì chuyện này thôi sao?

Cô hỏi: "Tối hôm đó anh nhắn tin bảo muốn gặp mặt rồi nói, chính là về việc này à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!