Chương 42: (Vô Đề)

Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Yên không biết nên lo việc bị lộ chuyện rồi lại bị Chung Thừa dây dưa, hay nên lo Chu Hành sẽ không hài lòng vì trong một ngày cô đã bịa chuyện về anh tới hai lần.

Cô thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn Chu Hành, trong lòng đầy áy náy.

Nhưng lại thấy Chu Hành đứng ra trước mặt cô, nói với Chung Thừa: "Tôi thấy hôm nay cậu đã tìm Tiểu Thẩm hai lần, là có việc gì gấp sao?"

Ban đầu khi nghe Thẩm Yên nói mình đang yêu đương, Chung Thừa vẫn còn ôm chút hy vọng rằng cô đang lừa mình. Không ngờ Chu Hành lại đột nhiên xuất hiện, mà còn không hề phủ nhận.

Thẩm Yên bị Chu Hành che phía trước nên không nhìn rõ biểu cảm của Chung Thừa, chỉ nghe cậu ta nói: "Giờ thì không có gì nữa."

Thẩm Yên thầm nghĩ chắc Chung Thừa đã hoàn toàn từ bỏ ý định quay lại rồi, cuối cùng cũng coi như có một tin tốt. Cô thò đầu ra từ phía sau Chu Hành: "Tạm biệt, đi thong thả, không tiễn."Sau khi Chung Thừa rời đi, Thẩm Yên cũng định lén lút chuồn mất, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chu Hành còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Yên đã bị hai người phụ nữ trung niên vây lại.

"Cháu là Tiểu Thẩm phải không?" Người phụ nữ mặc sườn xám đứng bên đường ban nãy nhiệt tình hỏi.

Hai người này… chẳng lẽ cũng là giảng viên của khoa kinh tế quản trị? Thẩm Yên liếc nhìn Chu Hành đang đứng im tại chỗ, lại thấy anh sờ mũi, lặng lẽ quay mặt đi.

Thẩm Yên: …

Cô đang định cắn răng trả lời "giáo viên" thì thấy Chu Hành bước tới, kéo hai người phụ nữ kia ra, nói: "Mẹ, dì, người ta còn có việc."

Thẩm Yên: ???

Mẹ??? Dì???

Hả???

Chuyện này cũng ngượng quá rồi.

Rốt cuộc vừa rồi cô đã làm gì vậy? Hôm nay tại sao cô lại ra ngoài chứ?

Chu Hành giới thiệu: "Đây là mẹ tôi, dì tôi, còn kia là em họ tôi, nó cũng tốt nghiệp năm nay."

Thẩm Yên thầm nghĩ cô cũng không muốn biết đâu.

Cô liếc nhìn cậu em họ của Chu Hành, cô chưa từng gặp, không biết học khoa nào.

Mẹ và dì của Chu Hành chắc vừa rồi không nghe thấy cô nói gì đâu nhỉ? Cô tự an ủi mình.

Ngay sau đó, người phụ nữ mặc sườn xám lên tiếng: "Bảo Tiểu Thẩm lát nữa đi ăn cùng chúng ta nhé."

Thẩm Yên: … Được rồi, đúng là cô đang tự lừa mình.

Người phụ nữ còn lại cũng hùa theo: "Đúng đó, đã gặp rồi mà."

Lúc này, Chu Hành vội nói với mẹ mình: "Cô ấy thật sự có việc, lát nữa con sẽ giải thích với mẹ."

Nói xong, anh kéo mẹ và dì rời đi.

Thẩm Yên nhìn theo bóng họ rời đi, còn suy nghĩ hóa ra tối nay Chu Hành thật sự có việc, không phải chỉ tìm cớ để từ chối.

Cô tự nhủ chắc não mình vừa chịu k*ch th*ch quá lớn nên mới còn đứng đây nghĩ lung tung như vậy.

Cô đến siêu thị trong trường tìm Phùng San San và mọi người, rồi cùng họ trở về ký túc xá. Vừa về đến nơi, cô lập tức mở điện thoại, viết một đoạn tin nhắn dài để xin lỗi Chu Hành.

Cô thật sự không cố ý.

Cô chỉ là thuận theo lời của Chung Thừa mà nói vậy thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!