Thẩm Yên lập tức xin lỗi trước khi nhận được thư từ luật sư.
Cô cúi người thật thấp: "Xin lỗi trợ lý Chu, tôi không nên bịa chuyện như vậy."
Chu Hành: … Cũng không cần phải cúi đầu như vậy đâu.
Anh nhìn về phía sân khấu phía sau, nơi các bạn trong hội sinh viên đang tất bật chạy ngược chạy xuôi, khẽ ho một tiếng: "Có thể ngẩng đầu lên trước được không?"
Thẩm Yên thuận theo, đứng thẳng người dậy.
Chu Hành tự mình đính chính: "Tôi và Tổng giám đốc Lục hoàn toàn không có quan hệ gì, trong sạch rõ ràng."
"Vâng vâng vâng." Thẩm Yên liên tục gật đầu: "Tôi biết rồi, tôi sẽ không bịa chuyện nữa."
Chu Hành chợt nhớ đến suy đoán trước đó của mình về người yêu của Tổng giám đốc Lục, liền tung ra một liều thuốc mạnh: "Hơn nữa Tổng giám đốc Lục đã có người yêu rồi."
Thẩm Yên chớp mắt: Hả? Cô cũng biết chuyện này mà.
Chu Hành thấy biểu cảm của cô, mới nhớ ra chuyện này Lục Du đã lan truyền ra ngoài từ lâu, bèn nói thêm: "Tôi biết đó là ai."
Đôi mắt Thẩm Yên lập tức sáng lên: "Là ai thế?"
Cô tò mò muốn chết, cả công ty đều biết Tổng giám đốc Lục có người yêu, nhưng lại không ai biết đó là ai.
Cũng chẳng ai dám trực tiếp hỏi Lục Du, có người gan lớn đi hỏi mấy trưởng bộ phận thân thiết với anh ấy, nhưng vẫn không moi ra được thông tin gì, không biết là họ kín miệng hay thực sự cũng không biết nữa.
Chính vì vậy mới cho cô cơ hội bịa chuyện này.
Chu Hành ngoắc tay gọi cô: "Lại đây."
Thẩm Yên vội vàng ghé lại gần.
Chỉ nghe Chu Hành ghé sát tai cô, khẽ nói: "Không nói cho cô biết đâu."
Nói xong, anh quay người rời đi.
Thẩm Yên: …
Ban đầu Thẩm Yên còn nghĩ việc Chu Hành ghé sát tai mình nói chuyện có chút ám muội. Khi anh cúi người lại gần, tim cô còn đập nhanh hơn một nhịp.
Nhưng sau khi nghe rõ nội dung anh nói, chút gợn sóng vừa dâng lên trong lòng cô lập tức lặng xuống. Cô vô cảm nhìn theo bóng lưng Chu Hành rời đi.
Anh đúng là thù dai.
Phùng San San đứng bên cạnh vẫn kích động hỏi: "Ai vậy ai vậy ai vậy? Tớ cũng muốn biết!" Dù cô ấy còn chưa từng gặp mặt Tổng giám đốc Lục, nhưng vẫn cực kỳ tò mò.
Thẩm Yên liếc nhìn Phùng San San, cố ý trêu chọc: "Không nói cho cậu biết đâu."
Phùng San San: …
Hai chữ "nghỉ chơi" còn chưa kịp thốt ra, đã nghe Thẩm Yên nói tiếp: "Đó là lời anh ta vừa nói."
Phùng San San: …
"Anh ta trẻ con vậy à?"
Thẩm Yên nhún vai: "Chắc vậy, có khi chỉ là muốn khiến tớ tò mò thôi, để trả thù chuyện tớ vừa bịa chuyện."
Thẩm Yên thật sự rất hối hận. Nếu Chu Hành chịu chia sẻ sớm cho cô biết người yêu của Tổng giám đốc Lục là ai thì cô đâu đến mức phải bịa chuyện chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!