Chương 4: (Vô Đề)

Thẩm Yên rất đồng tình với cách nói của chị Mạnh, cô cũng thấy Chu Hành trông chẳng giống người dễ tìm được đối tượng.

Nhưng là người mới, cô chỉ dám âm thầm công nhận trong lòng.

"Em chào chị Mạnh." Thẩm Yên ngoan ngoãn chào hỏi.

Chị Mạnh gật đầu: "Em là Thẩm Yên đúng không? Chị gọi em là Tiểu Thẩm nhé."

"Dạ."

"Tiểu Thẩm cũng là sinh viên Đại học A à? Vậy em cùng trường với Tổng giám đốc và trợ lý Chu rồi." Giản Hồng cũng bước lại.

"Em chào chị Giản." Thẩm Yên chẳng biết phải đáp sao, đành nở nụ cười.

"Anh Vương và anh Lục đang bận việc ở ngoài. Đây là anh Trình Vinh." Chu Hành thấy Thẩm Yên có thể nhận ra Giản Hồng và chị Mạnh, trong lòng càng có ấn tượng tốt về cô, cảm thấy cô bé này cũng khá lắm.

Thẩm Yên nhìn thấy Trình Vinh ló đầu ra từ ô bàn làm việc, liền tiếp tục mỉm cười chào hỏi.

"Tiểu Thẩm, chỗ làm của cô ở trong cùng, cạnh cửa sổ kia." Chu Hành dẫn Thẩm Yên đến chỗ bàn làm việc của cô, chỉ vào căn phòng kính đối diện: "Đây là phòng của Tổng giám đốc Lục, tôi dẫn cô vào chào Tổng giám đốc Lục một tiếng."

Thẩm Yên hơi hoảng: "Có thể không chào được không?"

"Hả?" Chu Hành ngạc nhiên trước phản ứng này của Thẩm Yên. Quả nhiên khác hẳn với những người trước kia luôn tìm cách tiếp cận Lục Du.

Con người thật mâu thuẫn. Ngày trước thấy người ta nhao nhao vây quanh cửa phòng Lục Du, Chu Hành còn khó chịu, chỉ mong Lục Du suốt ngày khóa trái phòng ở trong đó. Nhưng đến lượt Thẩm Yên không muốn gặp Lục Du, anh lại thấy hình như nên gặp mới phải.

Dù sao thì Lục Du cũng là Tổng giám đốc của Lục thị, thêm một nhân viên mới đến thì anh ấy cũng nên biết mặt chứ.

"Đi chào đi, tôi đi cùng." Chu Hành thấy Thẩm Yên có vẻ rụt rè, anh rất hiểu, dù sao Thẩm Yên vừa mới tốt nghiệp, trông còn có chút sợ giao tiếp.

"Đừng lo, tuổi của tôi và Tổng giám đốc Lục cũng xêm xêm nhau, cậu ấy cũng không phải kiểu xấu tính đâu."

Thẩm Yên: "… Tôi không có ý đó."

"Thế thì đi thôi, sớm muộn gì cũng phải chào, coi như sớm chết sớm siêu sinh." Chu Hành an ủi cô.

Thẩm Yên: "Dạ."

Chu Hành gõ cửa. Nghe thấy bên trong vọng ra một tiếng "Mời vào" lạnh nhạt, anh mới mở cửa.

"Tổng giám đốc Lục, đây là nhân viên mới do phòng nhân sự tuyển cho chúng ta mùa xuân này, tên Thẩm Yên, chuyên ngành Ngữ văn Trung Quốc của Đại học A." Chu Hành giới thiệu với Lục Du.

Thẩm Yên tiếp tục nở nụ cười: "Chào Tổng giám đốc Lục."

Lục Du liếc nhìn cô một cái, khẽ gật đầu.

Chu Hành nhìn Lục Du, Lục Du cũng nhìn lại Chu Hành, cả hai đều im lặng.

Thẩm Yên nhận ra không khí có gì đó kỳ quặc, vốn đang cúi đầu, cô buộc phải ngẩng lên quan sát.

Cô và Chu Hành trao đổi ánh mắt.

Chu Hành: "Xong rồi à?"

Lục Du mới nói câu thứ hai kể từ khi bảo "mời vào": "Xong cái gì?"

Chu Hành: "Cậu không định nói gì sao?"

Lục Du: "Tôi cần phải nói gì à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!