Dù lúc còn đi học, ngày nào cũng lôi trường lớp ra mắng mỏ.
Nào là ký túc xá xập xệ, nhà ăn thì dở tệ, nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt, nhưng đến lúc thực sự phải tốt nghiệp rồi, lòng cô lại dâng lên cảm giác lưu luyến không nguôi. Tốt nghiệp đại học, nếu không học lên cao học, đồng nghĩa với việc đặt dấu chấm hết cho quãng đời học sinh.
Kể từ đây, cô chính thức trở thành một con sen công sở dấn thân vào dòng đời xô đẩy.
Điều khiến Thẩm Yên khó chấp nhận nhất chính là từ nay về sau, cô sẽ vĩnh viễn mất đi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè.
Thời tiết dạo này đã bắt đầu oi bức, cô chẳng dám tưởng tượng đến cảnh phải đi làm dưới cái nắng gần 40 độ của thành phố S, đến lúc tan tầm, có khi cái yên xe điện phơi nắng cả ngày sẽ nóng tới mức lột da người ta mất.
"Thế thì đi thi làm giáo viên đi."
Thẩm Yên vừa mới than thở xong, Phùng San San đã bồi ngay một câu chí mạng.
Thẩm Yên thử hình dung cảnh mình đứng trên bục giảng, bên dưới là hàng chục đôi mắt học sinh đang chằm chằm nhìn mình, cô bất giác rùng mình một cái: "Thôi bỏ đi, tớ không xứng có kỳ nghỉ hè."
Đúng lúc này, Mạc Điền – một cậu bạn cùng lớp đang đứng cạnh đó – đột ngột xen vào: "Kỳ nghỉ của giáo viên với học sinh không giống nhau đâu."
Thẩm Yên và Phùng San San đồng loạt quay sang nhìn cậu ta. Chỉ thấy gương mặt cậu ta viết rõ dòng chữ "Mau hỏi tôi tại sao đi!".
Phùng San San rất biết cách phối hợp: "Nghĩa là sao?"
Mạc Điền cười đắc ý: "Học sinh được nghỉ rồi thì giáo viên vẫn phải chấm bài thi, viết sổ liên lạc điện tử. Trước khi khai giảng còn phải đến trường sớm để chuẩn bị, bao nhiêu là việc cần làm. Tổng cộng nghỉ đông nghỉ hè cộng lại chắc chưa nổi hai tháng, không sướng như mọi người tưởng đâu."
Phùng San San làm bộ mặt bừng tỉnh: "Ồ~"
Sau đó, cô nàng thản nhiên quay đi định tiếp tục buôn chuyện với Thẩm Yên. Sự hờ hững này khiến Mạc Điền không hài lòng chút nào, cậu ta liền hỏi: "Hết rồi à?"
Phùng San San lúc này mới nhìn lại cậu ta: "Hết gì?"
Mạc Điền: "Cậu không hỏi sao tôi lại biết à?"
Dù trong lòng đầy chấm hỏi nhưng Phùng San San vẫn hỏi: "Thế sao cậu biết?"
Mạc Điền cười hì hì: "Tất nhiên là vì tôi vừa thi đỗ vào trường Trung học Khang Thành rồi."
Nghe xong, Phùng San San rất nể mặt mà "Wow" lên một tiếng: "Cậu đỉnh thật đấy!"
Nói xong còn tặng kèm thêm một cái like bằng ngón tay cái.
Mạc Điền: …
Cậu ta đẩy đẩy gọng kính, sao cảm giác sau màn khoe khoang này chẳng thấy vui vẻ gì mấy nhỉ?
Thẩm Yên thấy bầu không khí có chút gượng gạo, bèn thuận miệng hỏi thăm: "Cậu dạy Ngữ văn à?"
Mạc Điền: "Ừ, khai giảng tháng 9 tới tôi sẽ dạy khối 8."
Nhắc đến cái tên "Trung học Khang Thành", Thẩm Yên bỗng thấy hơi quen tai, hình như đã nghe thấy ở đâu đó rồi.
Phùng San San nghe đến cụm "khai giảng tháng 9" thì bấy giờ mới thực sự bị chấn động: "Trời đất, tháng 9 cậu mới đi làm, vậy chẳng phải là vẫn còn tận hai tháng rưỡi nghỉ hè sao?!!"
Mạc Điền: … Đó có phải trọng điểm không?
Tuy nhiên, giọng điệu đầy ngưỡng mộ của Phùng San San khiến cậu ta rất hưởng thụ, cậu ta tự hào đáp: "Đúng thế! Chắc không đến hai tháng rưỡi đâu, tầm hai tháng thôi, mấy chị khóa trước bảo Phòng giáo dục sẽ gọi bọn tôi đi tập huấn sớm."
Lần này thì Phùng San San thực sự hâm mộ từ tận đáy lòng. Cô ấy cũng thèm khát được sở hữu thêm một kỳ nghỉ hè nữa.
Sao ngày ấy cô ấy lại không đi thi cao học nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!