Thẩm Yên trông thấy Hình Ninh vừa đi vệ sinh từ bên ngoài quay lại, liền vội gọi cô lại, sợ rằng lát nữa cô ấy mải làm việc quá nghiêm túc thì cô lại ngại không dám làm phiền.
Thẩm Yên đưa đoạn chat giữa mình và Chu Hành cho Hình Ninh xem, hỏi: "Cậu nói xem, chữ "ok" mà anh ấy trả lời là có ý gì?"
Hình Ninh vừa rút khăn giấy lau tay, vừa ghé đầu qua liếc nhanh đoạn trò chuyện của họ, đáp: "Chẳng phải là đồng ý sao? Với lại, tụi mình tính lương theo ngày mà, xin nghỉ thì cứ xin thôi. Tớ với lão Tiền tuần sau còn xin nghỉ hẳn một tuần đây."
Hình Ninh hoàn toàn không hiểu Thẩm Yên đang băn khoăn điều gì.
Thẩm Yên: … Cô dường như vừa làm một chuyện sai lầm. Nghe giọng điệu của Hình Ninh, có vẻ như giám đốc Tiền của họ không hề duyệt nghỉ phép có lương cho họ.
Thẩm Yên ấp a ấp úng, nói năng lấp lửng, cố tình đánh trống lảng: "À ờ… ăn bánh xếp không? Tớ vừa mua đấy, quán này đang rất nổi."
Cô cúi xuống, lấy túi bánh từ dưới chỗ ngồi của mình lên.
Ban đầu Hình Ninh còn chưa hiểu vì sao Thẩm Yên lại hỏi như vậy, nhưng thấy phản ứng của cô, cô ấy lập tức nhận ra vấn đề. Cô ấy nhanh tay giữ lấy tay Thẩm Yên đang định lấy bánh, nhỏ giọng hỏi: "Có phải cậu được tính nghỉ phép có lương không?"
Thẩm Yên: …
Sự im lặng của cô như một lời khẳng định vang dội.
Nỗi sợ bị ác mộng chi phối lần trước lại ùa về. Cô gần như có thể tưởng tượng Hình Ninh sắp bắt đầu đồn đoán về mối quan hệ giữa cô và Chu Hành rồi.
Cô hoàn toàn không ngờ đây lại là đãi ngộ riêng mà Chu Hành dành cho mình. Biết trước được nghỉ ba ngày thì ba ngày vậy, cô đã không hỏi làm gì.
Đúng lúc ấy, Tiền Đa – người không hay biết gì – lại ghé qua: "Bánh xếp à? Có phải quán trên đường Thuần Khê không? Cho tôi nếm thử với."
Thẩm Yên và Hình Ninh vốn thân thiết, bình thường hay chia sẻ đồ ăn cho nhau, nào là gà rán, bánh mì, pizza… Mỗi lần gọi trà chiều hay cơm trưa cũng thường gọi thêm phần cho đối phương. Tiền Đa cũng ăn ké không ít, nên vừa nghe hai chữ bánh xếp, liền nhanh chóng sáp lại.
Thẩm Yên chợt thấy điềm chẳng lành, sao giám đốc Tiền lại tự chui đầu vào lưới ngay lúc này chứ.
Quả nhiên…
"Giám đốc Tiền, tại sao trợ lý Chu có thể duyệt nghỉ phép có lương, còn anh thì không?" Hình Ninh hỏi.
Giọng cô ấy rất nhẹ, hỏi một cách chân thành, không hề xen lẫn cảm xúc cá nhân, như thể chỉ đơn giản là đang hỏi một câu bình thường.
Ngược lại, Thẩm Yên bên cạnh thì bị dọa đến giật mình. Hình Ninh thẳng thắn vậy sao? Câu này mà cũng hỏi được à?
Thẩm Yên thực sự vô cùng khâm phục Hình Ninh. Nếu cô có được dũng khí như vậy, có lẽ đã có thể vượt qua cả những buổi phỏng vấn khó khăn rồi.
Đáng tiếc là cô không làm được, cô tuyệt đối không thể trực tiếp hỏi Chu Hành như thế.
Trong tình huống này, chỉ cần ngồi đây nghe thôi, cô cũng đã thấy bồn chồn không yên.
Thẩm Yên lại không nhịn được muốn hóng chuyện, cảm thấy màn đối đầu giữa Hình Ninh và giám đốc Tiền chắc chắn sẽ rất kịch tính. Nhưng đồng thời lại sợ cháy lan sang mình, dù sao thì tin tức này cũng là do cô lỡ miệng nói ra.
Sắc mặt Tiền Đa quả nhiên thay đổi, anh ấy hỏi: "Nghỉ phép có lương gì cơ?"
Hình Ninh: "Tuần sau bọn em về trường nhận bằng tốt nghiệp, có thể tính là nghỉ phép có lương không ạ?"
Nghe xong yêu cầu của Hình Ninh, Tiền Đa đã hiểu ra. Anh ấy nhìn Hình Ninh một cái, rồi lại liếc sang Thẩm Yên.
Ánh nhìn ấy khiến Thẩm Yên chột dạ, cô cúi đầu xuống. Cô không chịu nổi bầu không khí ngượng ngùng này, chỉ muốn rời đi ngay, nhưng tay vẫn đang bị Hình Ninh giữ lại.
Thế nên, cô chỉ có thể bị ép tiếp tục hóng chuyện.
Đúng lúc đó, Tiền Đa lên tiếng, đầy nghi hoặc: "Chẳng lẽ không phải nghỉ có lương à?"
Câu trả lời này khiến Hình Ninh bất ngờ, cô ấy hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ là có lương?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!