Chương 32: (Vô Đề)

Phạm Minh Húc rốt cuộc muốn làm gì vậy, định mượn dao giết người à?

Giết mấy trưởng bộ phận sao? Không, là đang giết cô thì có!

Thẩm Yên sốt ruột vô cùng, vội mở Wechat nhắn cho Phạm Minh Húc. Cô phải hỏi cho rõ, rốt cuộc ý của ông ta là gì.

Thẩm Yên: [Phó tổng Phạm, trong tổ làm việc tập trung có sáu trưởng bộ phận, cà phê của sếp là dành cho năm vị lãnh đạo nào ạ? Phiền sếp cho tôi danh sách cụ thể để tránh tôi bị hiểu nhầm, gây ra hiểu lầm không đáng có.]

Thẩm Yên vừa gấp gáp, lại sợ gõ sai, càng lo giọng điệu quá thẳng khiến Phạm Minh Húc không hài lòng, cô xóa xóa sửa sửa hồi lâu mới soạn xong tin nhắn.

Cuối cùng cũng gửi đi được, cô hồi hộp chờ phản hồi. Không biết có phải do sóng trong thang máy kém hay không, mãi vẫn chưa thấy ông ta trả lời.

Cô sốt ruột nhìn từng tầng thang máy trôi qua, cảm giác thời gian như chậm lại.

May mà khi Thẩm Yên bước tới khu kệ nhận đồ giao, tin nhắn của Phạm Minh Húc cuối cùng cũng tới.

Chưa bao giờ cô mong chờ thông báo Wechat đến thế. Cô lập tức mở ra, rồi nhìn thấy…

Phạm Minh Húc: [Đúng, năm ly.]

Thẩm Yên: … Lại nữa rồi đó, lại là kiểu trả lời cho có!

Cô bắt đầu nghi ngờ có phải do mình quá tôn trọng, viết quá nhiều chữ, khiến ông ta đọc không hiểu không? Rõ ràng cô đã hỏi thẳng danh sách rồi, sao lại nhận được câu trả lời như vậy?

Còn "đúng" cái gì chứ? Đúng cái gì mà đúng!

Thà ông ta đừng trả lời còn hơn. Nếu không trả lời, cô còn có thể tự an ủi rằng Phó tổng Phạm lớn tuổi rồi, không rành mấy thứ mới mẻ như ứng dụng đặt đồ ăn, có khi bấm nhầm, đặt thiếu một ly.

Nhưng bây giờ…

Thẩm Yên lắc đầu, ông ta rõ ràng là muốn hại cô. Trong lòng cô không khỏi âm thầm suy đoán đầy đen tối về lãnh đạo của mình.

Cô chỉ có thể tự an ủi may mà trong sáu trưởng bộ phận này, có một người là cấp trên trực tiếp của cô.

Hơn nữa người đó hiện giờ còn chẳng biết đang ở đâu.

Một bài toán nan giải như vậy, lại bị Thẩm Yên giải quyết một cách nhẹ nhàng bằng cách hy sinh chính cấp trên của mình.

Cô bỗng cảm thấy chốn công sở hóa ra cũng chỉ vậy thôi, đơn giản đến không ngờ.

"Vậy thì đành xin lỗi vậy." Thẩm Yên lẩm bẩm.

"Xin lỗi ai?"

Giọng nói bất ngờ vang lên khiến Thẩm Yên giật mình. Cô quay lại nhìn, không ngờ lại chính là vị cấp trên "không biết đang ở đâu" kia.

Thẩm Yên: … Quả nhiên, không nên nói xấu sau lưng người khác.

"Trợ lý Chu, anh đi không phát ra tiếng à?" Thẩm Yên lập tức đánh đòn phủ đầu.

Chu Hành giải thích: "Là do cô mải suy nghĩ quá thôi."

Thẩm Yên: …

Chu Hành liếc nhìn kệ đồ: "Lấy đồ giao hàng à?"

Thẩm Yên đưa tay lấy hai túi cà phê có ghi số đuôi điện thoại của Phạm Minh Húc: "Ừm."

"Có mỗi thế này thôi à?" Chu Hành hơi ngạc nhiên, đưa tay định nhận lấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!