Chương 3: (Vô Đề)

Thẩm Yên vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng dưới sự chỉ dẫn của nhân viên lễ tân, đúng 9 giờ bước vào phòng họp của phòng nhân sự tập đoàn Lục thị.

Trong phòng họp đã ngồi đầy người, làm Thẩm Yên giật mình, cô vội vàng tìm một chỗ trống ở góc rồi ngồi xuống.

Đây là xếp cô vào nhóm tuyển dụng mùa xuân sao?

Nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn có mấy trò chơi phá băng, hoạt động tập thể gì đó à? Thật sự quá đáng sợ.

Trong phòng họp không có ai quen cả, người duy nhất trông hơi quen mặt chính là chủ tịch hội sinh viên trường cô – người từng dẫn chương trình đêm hội chào đón tân sinh viên cùng Dương Minh.

Thẩm Yên lại một lần nữa cảm thán bản lĩnh của mẹ mình, vậy mà có thể sắp xếp cho cô và chủ tịch hội sinh viên vào làm cùng một công ty.

Nếu chủ tịch hội sinh viên biết cô đi cửa sau, không làm bất kỳ bài kiểm tra viết, phỏng vấn hay trắc nghiệm tính cách nào thì có khi tức chết, cảm thấy mình tìm sai chỗ làm mất.

Khi đang đảo mắt nhìn quanh, cô vô tình thấy tài liệu trên tay cô gái ngồi cạnh. Đó là sơ yếu lý lịch của cô ấy, trên đó ghi rõ ràng trường tốt nghiệp chính là một trong những trường Ivy League của Mỹ.

Quả nhiên là thần tiên đấu đá.

Cô gái tốt nghiệp Ivy League dường như cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Yên, quay sang hỏi: "Em gái, em học trường nào thế?"

Thẩm Yên: …

Nếu biết sẽ có cảnh này thì cô đã không nhìn lung tung rồi! Cô ngoan ngoãn chơi điện thoại có phải tốt hơn không!

"Em học Đại học A." Thẩm Yên chỉ có thể miễn cưỡng trả lời.

May mà Đại học A cũng được coi là một trong top 9 trường hàng đầu trong nước, dù trong top 9 chỉ có hai trường thật sự đẳng cấp.

Cô gái Ivy League gật đầu: "Đại học A dù sao cũng là trường địa phương ở thành phố S, vẫn có lợi thế đấy."

Nghe vậy, Thẩm Yên hơi sững người.

Cô gái kia thấy cô ngạc nhiên, bèn giải thích: "Tụi em không quen nhau à? Trong phòng này chị thấy nhiều người Đại học A nhìn quen mặt lắm."

Thẩm Yên lắc đầu, ngoài chủ tịch hội sinh viên ra, cô thật sự chẳng biết ai. Hơn nữa, ngay cả học sinh giỏi của Viện Kinh tế cũng không nhận được offer, cô còn tưởng Lục thị không coi trọng Đại học A cơ.

Cô gái Ivy League mỉm cười, đẩy sơ yếu lý lịch đến trước mặt Thẩm Yên, chỉ vào phần tên: "Chị là Thư Nghiên, còn em?"

"Thẩm Yên, Yên trong pháo hoa ạ." Thẩm Yên không mang sơ yếu lý lịch theo, đành miêu tả bằng miệng.

Thư Nghiên gật đầu: "Chị học máy tính, chị có một đàn anh là trưởng nhóm dự án bên Phòng nghiên cứu và phát triển, chắc chị sẽ theo anh ấy, còn em?"

Thẩm Yên gãi mũi: "Em học Ngữ văn Trung Quốc, chắc vào văn phòng Tổng giám đốc?"

Mắt Thư Nghiên sáng lên: "Quả nhiên chị bắt chuyện không uổng công mà, sau này em chính là mối quan hệ của chị rồi!"

Thẩm Yên: ?

Thư Nghiên nhiệt tình mời cô kết bạn Wechat. Hai người vừa mới thêm bạn nhau xong thì mấy nhân viên mặc đồ công sở, đeo thẻ công tác bước vào phòng.

"Mọi người yên lặng nào." Người lên tiếng là một cô gái tóc xõa ngang vai, mặc blazer kiểu thoải mái, hoàn toàn phù hợp với hình tượng người đi làm mà Thẩm Yên tưởng tượng: "Mọi người tùy ý tìm chỗ ngồi, tôi điểm danh trước."

Tên của Thẩm Yên nằm cuối cùng, cô cũng hiểu, dù sao cô là người chen ngang mà.

Trong lúc điểm danh có hai người vắng mặt, bạn bè của họ báo lại rằng đã đậu công chức hoặc biên chế đơn vị, không tới nữa.

"Được rồi, người cũng gần đủ cả, mời quản lý Từ của phòng nhân sự nói vài lời."

Lúc này Thẩm Yên mới chú ý đến người đàn ông trung niên thấp bé, hơi mập vừa bước vào cùng bọn họ, không ngờ ông ta lại là quản lý nhân sự của tập đoàn Lục thị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!