Khi bước vào phòng họp, Thẩm Yên vẫn còn đang lẩm nhẩm bài phát biểu của mình.
Mạnh Cốc Lan vỗ nhẹ lên cánh tay cô: "Không sao đâu Tiểu Thẩm, đừng căng thẳng quá."
Giản Hồng cũng phụ họa: "Đúng đấy, chỉ có mấy người chúng ta thôi, em cứ coi như đang ngồi trong văn phòng."
Thẩm Yên hít sâu hai hơi "Vâng!"
"Cố lên nhé!""Vậy chúng ta bắt đầu thôi."
Chờ mọi người chọn chỗ ngồi xong, Chu Hành lên tiếng chủ trì.
Nghe tiếng Chu Hành, Thẩm Yên lập tức dừng việc lẩm nhẩm bản thảo. Cô ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của anh.
Thẩm Yên: "…"
Hôm nay vì quá căng thẳng, cô quên mất việc chọn một góc khuất mà lại ngồi ngay đối diện Chu Hành, thế nên chỉ cần ngẩng đầu là nhìn thẳng vào anh.
Điều này hoàn toàn trái với tiêu chí sinh tồn mỗi khi họp của cô: ngồi ở rìa, chọn một góc thật mờ nhạt.
Đúng là khi căng thẳng, con người ta rất dễ làm hỏng việc.
Thẩm Yên vội vàng cúi đầu né tránh ánh mắt Chu Hành, y hệt như thời đi học, luôn sợ bị thầy cô nhìn thấy rồi gọi đứng dậy trả lời câu hỏi. Cô cũng rất sợ Chu Hành sẽ để cô phát biểu đầu tiên.
Chu Hành thấy phản ứng của cô, khóe môi khẽ nhếch, sau đó hướng ánh mắt sang Trình Vinh đang ngồi bên trái: "Anh Trình, anh nói trước nhé?"
Nghe thấy anh gọi tên Trình Vinh, Thẩm Yên mới thở phào một hơi. Giữa cô và anh Trình còn cách một Mạnh Cốc Lan, như vậy cô vẫn còn chút thời gian làm công tác ổn định tinh thần.
Trình Vinh khẽ ho một tiếng: "Khụ khụ, tôi xin báo cáo ngắn gọn. Tuần trước, đội xe tổng cộng có 44 lượt sử dụng; bộ phận dùng xe nhiều nhất là phòng kế toán, một tuần dùng 12 lượt, chủ yếu đến ngân hàng, cục thuế…"
Thẩm Yên không ngờ một người nhìn có vẻ khô khan như anh Trình, kết quả bình thường không chỉ thích uống trà sữa, mà khi bắt tay vào công việc thì vô cùng tỉ mỉ. Anh ấy có thể phân tích số liệu xe cộ rành rẽ đến mức khiến người ta có cảm giác chỉ cần dựng thêm mô hình là có thể số hóa toàn bộ hệ thống xe của đội, nghe mà thấy rất cao cấp.
Người phát biểu thứ hai chính là Mạnh Cốc Lan, người đang ngồi giữa cô và anh Trình.
Chị Mạnh đúng là chị Mạnh, cô ấy thậm chí chẳng cần bản thảo, những câu từ khuôn mẫu, trôi chảy và chuyên nghiệp cứ thế bật ra.
"… Sắp xếp và điều phối lịch họp một cách hợp lý, nâng cao hiệu suất sử dụng phòng họp của toàn tập đoàn…"
Thẩm Yên hơi ngẩn ra, đây chẳng phải chính là công việc duyệt đơn xin phòng họp từ các bộ phận khác sao?
Sao chị ấy nói lại nghe lợi hại đến vậy!
Bao nhiêu tuần nay, cô cứ tưởng mình đã học được không ít từ chị Mạnh và chị Giản, thì ra cô mới chỉ học được bề nổi của tảng băng chìm thôi.
Cô còn chưa kịp cảm thán xong, bài phát biểu của chị Mạnh đã kết thúc.
"Tiểu Thẩm, tiếp theo cô nói đi."
Thẩm Yên: … Sao lúc nãy cô lại rảnh mà mơ mơ màng màng thế này chứ!?
"Ơ… tôi…"
Nghe Chu Hành gọi tên, Thẩm Yên vô thức ngẩng đầu và lại lần nữa chạm phải ánh mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc cô trống rỗng hoàn toàn.
Chu Hành thấy vậy thì nhẹ giọng động viên: "Đừng căng thẳng, cứ từ từ."
Thẩm Yên khép mắt lại, hít sâu một hơi.
Cô gần như có thể nghe rõ tiếng tim mình đập "thình thịch".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!