Chu Hành đưa ra quyết định mở cuộc họp tuần là vào buổi chiều, còn thông báo thì anh gửi vào buổi tối.
Khi Thẩm Yên nhìn thấy thông báo mới trong nhóm làm việc của bộ phận, cô đã tắm rửa xong và đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ. Thấy Chu Hành @mọi người, cô còn nghĩ anh thật sự quá vất vả, muộn thế này rồi mà vẫn còn gửi tin nhắn công việc. Để thể hiện sự ủng hộ hết mình đối với cấp trên, cô lập tức bấm vào xem.
Và rồi cô nhìn thấy…
Chu Hành: [@mọi người, chiều mai họp tuần. Buổi sáng mọi người chuẩn bị nội dung phát biểu, nói sơ qua công việc tuần trước và kế hoạch tuần này.]
Thẩm Yên: ???
Cô hoa mắt rồi sao? Hay đây là cô đang nằm mơ?
Cô không cam lòng, dụi mắt một cái, mở lại Wechat. Nội dung tin nhắn lại không hề thay đổi.
Thẩm Yên: …
Cô thật sự rất muốn hỏi Chu Hành rốt cuộc đang nghĩ gì. Ngay cả cuộc họp thường kỳ của tập đoàn anh còn chẳng có thời gian tham gia, vậy mà lại muốn mở họp tuần của bộ phận? Anh thật sự có thời gian rảnh để họp sao?
Như thể nghe được tiếng lòng của cô, Chu Hành gửi thêm một dòng nữa: [Báo cáo đơn giản thôi nhé, họp nhanh, cố gắng trong vòng nửa tiếng.]
Thẩm Yên thật sự muốn cảm ơn anh.
Sau khi Chu Hành gửi tin này, rất nhanh sau đó, Giản Hồng, Mạnh Cốc Lan và mọi người lần lượt trả lời "Đã nhận".
Thẩm Yên: …
Cô còn tưởng chị Giản và chị Mạnh nhất định sẽ than trời trách đất, rồi phản đối công khai chứ.
Ai ngờ Giản Hồng lại là người đầu tiên trả lời "Đã nhận".
Không còn cách nào khác, cả bộ phận chỉ còn mỗi mình cô chưa trả lời. Nhìn đống sticker "đã nhận" vui vẻ nhảy nhót trong nhóm, cô đành chọn một sticker dễ thương gửi một cái sticker "Đã nhận".
Màn hình thì tràn ngập sticker hớn hở, còn tâm trạng của Thẩm Yên thì hoàn toàn ngược lại.
Vừa nãy cô còn thấy Chu Hành làm việc đến tận giờ này thật cực khổ, thậm chí có chút thương anh.
Quả nhiên, thương đàn ông thì sẽ gặp xui xẻo.
Cô lại dám đi thương người đàn ông là cấp trên của mình.
Quả đúng là bị báo ứng rồi.
Cô tức chết mất.
Thẩm Yên vốn đã nằm lên giường, nhưng lăn qua lăn lại mãi không ngủ được. Cô lo lắng chuyện phát biểu trong cuộc họp tuần ngày mai, thế là lại ngồi bật dậy, mở ghi chú trong điện thoại, bắt đầu soạn bài phát biểu cho buổi họp.
Thẩm Yên càng nghĩ càng tức, cô vậy mà lại chủ động tăng ca ở nhà.
Trong lòng thì bực, nhưng cơ thể lại rất biết điều mà làm việc.
Chu Hành bảo không cần dài quá, chắc chừng hai ba phút là được. Theo kinh nghiệm soạn thảo trước đây, tầm đó thì khoảng bốn năm trăm chữ là đủ.
Nhưng nghĩ đến việc ngày mai có thể căng thẳng, nói nhanh hơn bình thường, cô quyết định viết trước sáu trăm chữ cho chắc.
Cô xóa xóa sửa sửa trên điện thoại, cuối cùng cũng viết được bản sáu trăm chữ khiến mình tương đối hài lòng.
Ngày mai họp tuần, không biết anh Lục và anh Vương có mặt không. Hai người họ làm công tác bên ngoài nên đa phần không ở văn phòng. Thẩm Yên cũng không thân với hai người này lắm, nếu họ có mặt thì cô sẽ càng thêm căng thẳng.
Còn nếu họ không đến, chỉ có chị Giản, chị Mạnh, anh Trình và Chu Hành thì chắc cô sẽ bớt run hơn một chút nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!