*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thẩm Yên cảm thấy những chữ trước mắt dường như chẳng còn là chữ nữa. Cô ép mình phải bình tĩnh, đọc rõ từng chữ một, không để lạc dòng. Cô cũng nghe rất rõ giọng đọc run run của chính mình.
Cô nhớ lại lời thầy dạy ở lớp phỏng vấn từng nói: nếu căng thẳng đến mức không khống chế được giọng nói run rẩy thì hãy nâng cao âm lượng.
Vì vậy, cô càng đọc càng lớn tiếng, càng đọc càng thêm kiên định.
Khi đã đọc xong toàn bộ, đặt tập bản thảo xuống, cô mới phát hiện ra Phạm Minh Húc đang nhìn chằm chằm vào mình.
Thẩm Yên: "…"
Phạm Minh Húc hỏi: "Đọc xong rồi à?"
Thẩm Yên: "Dạ."
Phạm Minh Húc đưa tay: "Đưa bản thảo tôi xem."
Thẩm Yên: "Dạ."
Ông ta nhận lấy bản thảo trong tay cô, rồi nói: "Được rồi, cô đi trước đi, tôi sẽ xem lại."
"Dạ, Phó tổng Phạm." Lúc này Thẩm Yên mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vừa quay người định đi, bỗng nhớ ra, liền hỏi: "Phó tổng Phạm, vậy ông đã quyết định áo khoác mùa đông sẽ chọn áo lông vũ hay áo chống gió chưa ạ?"
Phạm Minh Húc nhìn thoáng qua báo cáo, rồi gật đầu: "Được rồi."
Thẩm Yên: "Dạ…?"
Thấy cô vẫn ngơ ngác nhìn mình, ông ta nhấn mạnh: "Tôi nói là tôi biết rồi, cô cứ đi đi."
Thẩm Yên tuy chẳng hiểu gì, nhưng vẫn nhận ra đây là mệnh lệnh: "Dạ."
Suốt quãng đường quay lại chỗ ngồi, cô nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, câu "Được rồi" của Phó tổng Phạm rốt cuộc có ý gì.
Cô liền hỏi Giản Hồng ngồi phía trước: "Chị Giản, em hỏi Phó tổng Phạm là chọn áo lông vũ hay áo chống gió, ông ta chỉ đáp "Được rồi". Thế nghĩa là sao ạ?"
Nghe vậy, Giản Hồng bật cười: "Thì coi như là ông ta cần suy nghĩ thêm đi."
Thẩm Yên vẫn chưa hiểu: "Thế em có cần hỏi lại lần nữa không? Vì trong khảo sát, số lượng mọi người chọn hai loại gần như ngang nhau. Nếu không có quyết định rõ thì em rất khó viết phần kết luận khảo sát lắm."
Giản Hồng nói: "Ừ, đợi lần sau ông ta gọi em nộp báo cáo, lúc đó hẵng hỏi lại."
Thẩm Yên tuy vẫn chưa hiểu lắm, nhưng ít ra cũng có cách ứng phó.
Mạnh Cốc Lan ngồi cạnh xen vào: "Đơn hàng này phần lớn sẽ giao cho bên thông gia của Phó tổng Phạm, chắc ông ta phải cân nhắc loại nào lợi nhuận cao hơn."
Đến lúc này Thẩm Yên mới như bừng tỉnh.
Thì ra cô ngốc nghếch nghĩ rằng hỏi A hay B thì sẽ được trả lời A hoặc B. Hóa ra lãnh đạo là lãnh đạo, lời nào lãnh đạo nói ra cũng đều ẩn chứa ý tứ sâu xa.
Giản Hồng lại hỏi: "Lúc trước em nói Phó tổng Phạm bảo em làm cái này, còn có cả vụ giao lưu gì nữa hả?"
Thẩm Yên gật đầu: "Dạ."
Chu Hành cũng ghé lại góp lời: "Đồng phục thì ông ta không quên, nhưng cô thấy có thấy ông ta nhắc lại vụ giao lưu lần nào không?"
Thẩm Yên tiếp lời: "Bởi vì đồng phục mang lại lợi ích cho ông ta?"
Giản Hồng bĩu môi: "Câu này không phải chị nói đâu nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!