Hôm nay, Thẩm Yên chỉ là nhất thời nổi hứng đi dạo ven sông, không ngờ lại liên tiếp chạm mặt người quen.
Cô cảm thấy có chút mất mặt, đưa tay lau đi nước mắt còn vương trên má, rồi thuận theo lời Chu Hành mà nói: "Ừm, hôm nay họp ở chính quyền quận xong, Phó tổng Phạm giao cho tôi làm một bản báo cáo khảo sát, một bản phương án làm việc, còn có thêm một bản tổng kết cuộc họp nữa."
Báo cáo khảo sát và bản tổng kết cuộc họp thì Chu Hành đã biết.
"Phương án làm việc gì vậy?" Anh hỏi.
Thẩm Yên đáp: "Phó tổng Phạm nói là muốn tổ chức buổi giao lưu với Hoa Tín, bảo tôi viết phương án."
Chu Hành ngạc nhiên hỏi ngược lại: "Sao lại nghĩ ra chuyện hợp tác với Hoa Tín?"
Thẩm Yên suy nghĩ rồi đoán: "Có lẽ lúc họp trùng hợp gặp người bên Hoa Tín chăng?"
Chu Hành khẽ tặc lưỡi: "Ông ta đúng là nghĩ đâu làm đó."
Thẩm Yên do dự: "Vậy… tôi có cần làm không?"
Chu Hành thản nhiên: "Cứ làm đi, nhưng chưa cần gấp. Hôm nay ông ta bảo muốn, có khi ngày mai lại đổi ý. Đợi đến lúc nào ông ta hối thì hãy làm."
Thẩm Yên khiêm tốn học hỏi: "Vậy nếu lần tới ông ta hỏi thì tôi nên trả lời thế nào?"
"Cứ nói là đang làm, nhưng chưa xong, bảo ông ta đợi." Chu Hành giải thích: "Dù tiến độ là 0% hay 99% thì kết quả vẫn là chưa hoàn thành."
Thẩm Yên lại học được thêm một điều: "Ok."
"Cô…" Chu Hành thấy vẻ mặt Thẩm Yên đã bình tĩnh trở lại, lời đến miệng lại ngập ngừng.
Thực ra anh cũng đoán được vì sao cô khóc. Vừa rồi anh thấy Thẩm Yên nói chuyện với một chàng trai, sau đó tức giận bỏ đi. Dù bản thân chưa từng yêu đương, nhưng chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy à? Anh có thể hình dung ra chuyện gì đã xảy ra, muốn hỏi lại sợ khiến cô ngại, cuối cùng vẫn lựa lời mà nói: "Nếu cô thấy áp lực công việc lớn quá thì có thể nói với tôi.
Bên Phó tổng Phạm không sao đâu."
Thẩm Yên chỉ thấy mình thật chẳng ra gì. Rõ ràng đã thoát khỏi hố lửa, vậy mà vẫn không kìm nổi nước mắt, lại còn bị cấp trên bắt gặp. Cô vừa rồi còn tưởng Chu Hành sẽ hỏi đến chuyện với Chung Thừa, không ngờ anh lại nghĩ là do công việc quá căng thẳng. Thế là cô thuận theo ý anh, nói: "Ừm, chị Giản với chị Mạnh đã dạy tôi cách đối phó với Phó tổng Phạm rồi."
Nghe vậy, Chu Hành cười, nói đùa:"Ồ? Cô cũng định qua mặt lãnh đạo của mình à?"
Thẩm Yên liền đổi từ: "… Ứng phó?"
Chu Hành nghi ngờ: "Ứng phó?"
Thẩm Yên vận dụng hết vốn liếng bốn năm học chữ: "… Qua loa?"
Chu Hành lại nhướng mày: "Qua loa?"
Thẩm Yên chợt lóe sáng, nghĩ ra một cách nói vừa chính xác vừa uyển chuyển: "Quản lý cấp trên!"
Chu Hành gật gù, cảm thấy cô quả nhiên xứng đáng là người anh coi trọng, một câu nói trúng ngay trọng tâm.
Chu Hành: "Đúng vậy, chính là quản lý cấp trên."
Thẩm Yên lại hỏi: "Trợ lý Chu, sao anh cũng ở đây vậy?"
Chu Hành đáp: "Tôi ở gần đây, ăn cơm xong thì ra tản bộ thôi."
Thẩm Yên kinh ngạc: "Chẳng phải anh vừa mới đáp chuyến bay chiều nay sao?"
Chu Hành không hiểu vì sao cô lại ngạc nhiên đến vậy: "Đúng thế, tôi xuống máy bay liền bảo tài xế đưa thẳng về nhà."
Thẩm Yên sững lại: "Không về công ty hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!