Chương 24: (Vô Đề)

Thẩm Yên bước vào phòng họp, không ngờ cuộc họp lần này lại trang trọng đến vậy.

Trên bàn họp dài đặt sẵn trà nước và bảng tên, Thẩm Yên chăm chú nhìn bảng tên trên bàn, phát hiện vị trí chủ tọa dành cho mấy cơ quan ban ngành của chính phủ, hầu hết các chỗ ngồi tương ứng với bảng tên đều đã có người, chỉ còn trống vị trí giữa bàn. Đối diện hàng ghế ấy là bảng tên của các doanh nghiệp nổi tiếng tại thành phố S.

Phía sau bàn dài còn xếp thêm một dãy bàn ghế ngang, Thẩm Yên liền hiểu ngay, đó là chỗ dành cho những trợ lý như cô. Cô chọn một góc khuất ngồi xuống, mở sổ ghi chép đặt lên bàn, chờ cuộc họp bắt đầu.

Khi vị lãnh đạo ngồi vào ghế chủ tọa, người dẫn chương trình liền tuyên bố khai mạc. Đây là lần đầu tiên Thẩm Yên được tham dự một cuộc họp trong cơ quan chính phủ. Bao lần thi công chức, thi tỉnh, thi biên chế sự nghiệp đều không thành, lần này mới là lần đầu tiên cô được nghe những người đã thi đỗ biên chế báo cáo phát biểu. Cô cẩn thận ghi chép từng nội dung, thậm chí còn chép lại cả cách dùng từ, học tập từng câu chữ một.

Dù không rõ Phạm Minh Húc gọi mình đến họp để làm gì, nhưng quả thật cô học hỏi được rất nhiều điều từ buổi họp này.

Sau phần phát biểu của đại diện các cơ quan nhà nước, đến lượt các doanh nghiệp lần lượt trình bày. Nội dung mà Phạm Minh Húc đọc chính là bài phát biểu mà cô đã gửi đi tận ba lần. Thẩm Yên vừa nghe xong phần phát biểu của đại diện công ty đầu tiên thì dừng bút, không tiếp tục ghi chép nữa.

Cô cảm thấy mình quả thật không hổ thẹn với Phạm Minh Húc. Không phải tự khen mình, nhưng dù bản thảo đó bị ông ta trả về ba lần, cô cũng không hề sửa một chữ, vậy mà chắc chắn vẫn hay hơn bài phát biểu mà vị đại diện kia vừa đọc.

Cô buông bút xuống liền lấy điện thoại ra, kiểm tra xem có bỏ lỡ tin nhắn Wechat nào không, rồi dạo vòng trang bạn bè, tiếp đó mở Alipay để đuổi gà con.

Sau khi đuổi gà con của Phùng San San và Tôn Quỳnh Tư đi, cô thấy mục tin nhắn hiện chấm đỏ. Cô còn tưởng ai nhắc mình thu năng lượng, liền mở ra, nào ngờ lại là tin nhắn của Chung Thừa.

Chung Thừa: [Yên Yên, những cuộc họp chính phủ thế này, chúng ta chỉ đến cho đủ số thôi, không cần nghiêm túc ghi chép như vậy.]

Thẩm Yên: ?

Thì ra do cô sơ suất, cô đã chặn Wechat, Weibo và cả số điện thoại của cậu ta, nhưng lại bỏ sót Alipay.

Alipay cũng có chức năng trò chuyện nữa!

Xem lại thời gian cậu ta gửi tin, rõ ràng là sau khi cuộc họp bắt đầu, chắc chắn là thấy cô đang chăm chú ghi chép nên mới nhắn. Trời ạ, sao cậu ta lại dùng cái giọng điệu kiểu "để tôi dạy cho cô biết" thế này chứ?

Thẩm Yên bỗng hoài nghi con mắt nhìn người của mình trước đây. Cô nhớ lại lẽ nào Chung Thừa trước kia cũng như vậy à?

Đúng là mắt nhìn người của cô tệ hại hết chỗ nói.

Cô chẳng buồn đáp lại, lập tức xóa và chặn luôn cả Alipay, đồng thời xóa sạch hộp thoại, để khỏi chướng mắt.

Chung Thừa ngồi ở phía bên kia, thấy Thẩm Yên mãi không trả lời, bèn hết lần này đến lần khác liếc nhìn về phía cô. Chính cậu ta cũng chẳng hiểu nổi mình, rõ ràng là người đề nghị chia tay là cậu ta kia mà. Cậu ta biết rõ cả cậu ta lẫn Thẩm Yên đều là dân ngoại tỉnh, bám trụ lại thành phố S chẳng có tương lai gì. Huống hồ khi họ chia tay, Thẩm Yên còn chưa tìm được việc làm.

Hai người họ chỉ là những sinh viên nghèo, cậu ta lo sợ nếu Thẩm Yên cứ khăng khăng tiếp tục thi công chức, đến khi tháng sáu tốt nghiệp, lại muốn cậu ta nuôi cô thì phải làm sao đây?

Không ngờ một cô gái trông hướng nội, sợ giao tiếp như Thẩm Yên, lại lặng lẽ nộp hồ sơ vào tập đoàn Lục thị, hơn nữa còn được nhận vào. Chuyện này khiến cậu ta vừa mừng vừa lo.

Cậu ta không hiểu vì sao Thẩm Yên lại có thể lọt qua vòng tuyển dụng của tập đoàn Lục thị hay là phòng nhân sự của tập đoàn nhầm lẫn gì chăng, nhưng cậu ta lại lo tính cách của Thẩm Yên sẽ khiến cô chịu thiệt thòi. Vì vậy, cậu ta luôn muốn tìm cơ hội để trò chuyện lại với cô. Họ không thể làm người yêu, nhưng vẫn có thể làm bạn. Nếu Thẩm Yên gặp khó khăn thì cậu ta chắc chắn sẽ giúp đỡ cô.

Nào ngờ Thẩm Yên đã chặn sạch mọi liên lạc với cậu ta, chỉ còn sót lại danh sách bạn bè trên Alipay, hẳn là do cô quên mất.

Thấy Thẩm Yên mở điện thoại mà vẫn không đáp lại tin nhắn, cậu ta đoán chắc Alipay của cô không bật thông báo. May thay, công ty cậu ta vừa dọn sang tòa nhà ngay cạnh tập đoàn Lục thị, cơ hội gặp lại cô còn nhiều.Kết thúc cuộc họp, Thẩm Yên theo Phạm Minh Húc cùng bước ra khỏi cổng khuôn viên chính quyền quận, Trình Vinh đã đợi sẵn ở đó.

Cô liếc nhìn đồng hồ, bốn giờ mười lăm. Với tay lái của anh Trình, chỉ cần hai mươi phút là có thể về đến công ty.

Chuyện này thật sự hơi khó xử. Nếu không phải đi cùng xe với Phạm Minh Húc thì chắc cô đã có thể tan làm thẳng về nhà rồi.

Có vẻ như đoán trúng tâm tư của cô, Phạm Minh Húc liền nói: "Tiểu Thẩm này, cô về công ty nhớ tổng hợp lại nội dung cuộc họp hôm nay. Lần này tôi thay Tổng giám đốc Lục đi họp, sáng mai vừa vào làm, tôi phải báo cáo lại cho Tổng giám đốc ngay."

Trong lòng Thẩm Yên thầm kêu khổ. Giờ này ông ta còn giao việc, lại còn nhấn mạnh sáng mai vừa vào đã phải nộp báo cáo, chẳng phải ý tứ chính là bắt cô tăng ca hôm nay sao? Vậy mà cô còn mơ tưởng được tan làm sớm, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Nhưng con người Phạm Minh Húc vốn là vậy. Với thái độ như thế mà còn muốn kéo cô về phe mình ư?

Mặc cho trong lòng rối như tơ vò, ngoài mặt Thẩm Yên vẫn ngoan ngoãn đáp một câu: "Dạ."

Phạm Minh Húc nghe cô trả lời nghe lời như vậy, liền gật đầu, khuyên nhủ: "Tiểu Thẩm này, trợ lý Chu đánh giá cao cô, tôi cũng muốn bồi dưỡng cô cho tốt, đừng sợ tăng ca vất vả. Cô bây giờ chưa có bạn trai đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!