Sau khi gửi tin nhắn xong, Thẩm Yên nhét điện thoại vào túi trước áo hoodie, ngoan ngoãn đi theo Phạm Minh Húc và Trình Vinh vào thang máy.
Trong thang máy, Phạm Minh Húc cẩn thận quan sát Thẩm Yên từ trên xuống dưới, rồi nói: "Tiểu Thẩm, cô năm nay học năm tư rồi phải không?"
Thẩm Yên thành thật đáp: "Dạ."
Phạm Minh Húc lại hỏi: "22 tuổi?"
Thẩm Yên: "Dạ."
Phạm Minh Húc nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét: "Cũng không còn nhỏ nữa, đi thực tập rồi mà khí chất sinh viên vẫn còn nặng thế, không phải chuyện hay đâu."
Thẩm Yên: ?
Cô cúi xuống nhìn chiếc hoodie đen và quần jean ống rộng mình đang mặc, rất muốn lớn tiếng phản bác Phạm Minh Húc rằng đi làm thì cũng nên có sự "tự do ăn mặc", nhưng cô không dám.
"Dạ." Thẩm Yên nhút nhát thừa nhận lời chê trách của ông ta.
Phạm Minh Húc lại nói: "Cô bước ra ngoài là đại diện cho hình tượng của tập đoàn Lục thị chúng ta, đi mua ít quần áo mới đi."
Thẩm Yên: "Dạ."
Trình Vinh đứng bên cạnh thì đùa: "Phó tổng Phạm, Tiểu Thẩm mới đi làm được mấy hôm mà đã bắt cô ấy mua quần áo, lương còn chưa lãnh nữa mà?"
Ông ta nhìn sang Thẩm Yên, cô thành thật đáp: "Vẫn chưa ạ."
Câu nói ấy khiến Phạm Minh Húc thoáng trầm ngâm: "Lão Trình, cậu vừa nhắc tôi một chuyện, có phải chúng ta cũng nên đặt đồng phục cho nhân viên ở công ty tổng của tập đoàn không?"
Ngành chính của Lục thị là bất động sản, nhân viên ở công ty địa ốc và trung tâm thương mại đều có đồng phục riêng.
Trình Vinh biết thông gia của Phạm Minh Húc làm gia công quần áo, lập tức hiểu ngay dụng ý của ông ta. Dù sao cũng chẳng liên quan đến mình, có phát đồng phục cũng không có nghĩa là phải mặc, hơn nữa ý kiến của anh ấy cũng chẳng mấy quan trọng. Thế nên, anh ấy thuận theo ý: "Phó tổng Phạm, ý này hay đấy."
"Thấy chưa?" Phạm Minh Húc được tán đồng, tỏ ra đắc ý, quay sang Thẩm Yên: "Tiểu Thẩm, chuyện làm đồng phục cho nhân viên tổng công ty này, cô đi làm một cuộc khảo sát rồi viết báo cáo nộp cho tôi."
Bị chê trách chẳng đâu vào đâu, lại còn bị giao việc một cách kỳ lạ, Thẩm Yên kiểu: "Hả? Là… tôi sao?"
Phạm Minh Húc khẳng định: "Đúng, nếu có gì không rõ thì có thể hỏi Giản Hồng hoặc Mạnh Cốc Lan, hai người họ ở Lục thị nhiều năm, kinh nghiệm rất phong phú."
"Ting!" Ngay khi ông ta nói xong, thang máy hiển thị đã xuống tới tầng hầm. Thẩm Yên nhìn cái thang máy chẳng ra gì này, sao mà đi xuống chậm như thế, đến mức Phạm Minh Húc còn kịp giao cho cô một nhiệm vụ trong lúc chờ nó chạy nữa.
Đúng là tai bay vạ gió.
Cô cúi đầu nhìn chiếc hoodie và quần jean trên người, tự trách bản thân: Giá mà biết trước sẽ có chuyện thế này, thì sáng nay dù có thế nào cũng phải trang điểm kỹ càng, mặc bộ vest với đôi giày cao gót mua để đi phỏng vấn mới phải.
Trong lòng cô lại lặng lẽ thở dài, vừa đi vừa ghi lại nhiệm vụ khảo sát đồng phục vào sổ tay, sợ mình quay đầu một cái lại quên mất.
Khoan đã.
Quên mất sao?
Cô bỗng nhớ đến lời Giản Hồng từng nói: Nhiệm vụ mà Phạm Minh Húc giao cho cô, dù cô có làm tử tế thì chính ông ta lại dễ dàng quên mất.
Nếu đã như vậy… chẳng lẽ cô cũng có thể…?
Biết đâu Phạm Minh Húc quay đầu một cái là quên ngay, công việc mà, dây dưa vài hôm có khi lại chẳng còn.
Thẩm Yên tự thấy mình đúng là thiên tài làm công ăn lương, mới đi làm được hai tuần đã ngộ ra đạo lý to lớn như thế.
Thế nhưng, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khảo sát liên quan đến toàn bộ nhân viên tổng công ty của tập đoàn, cô lại không dám quá chủ quan, giống như viết bản phát biểu chẳng cần chuẩn bị gì, nhỡ một ngày nào đó Phạm Minh Húc chợt nhớ ra, mà cô không thể lập tức bịa ra một bản báo cáo khảo sát để qua mặt thì tiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!