Vừa tự kiểm điểm xong, Thẩm Yên lại được Chu Hành giao cho nhiệm vụ thứ hai. Anh bảo cô liên hệ với anh Trình, hai tiếng nữa sắp xếp xe đến sân bay đón họ.
Thẩm Yên thề lần này nhất định phải làm thật tốt!
Cô lập tức trả lời "Ok", rồi vội vàng chạy đến bên bàn làm việc của Trình Vinh: "Anh Trình, trợ lý Chu nhờ em liên hệ với anh, sắp xếp xe đến sân bay đón anh ấy và Tổng giám đốc Lục."
Trình Vinh hơi ngạc nhiên: "Bây giờ hả?"
Thẩm Yên khẳng định chắc nịch: "Đúng ạ, ngay bây giờ."
Trình Vinh thấy lạ: "Sao hôm nay lại nhớ đến việc bảo công ty sắp xe thế?"
Thẩm Yên hiển nhiên không trả lời được câu hỏi này. Cô đứng cạnh bàn làm việc của anh Trình một lúc, trong lòng lo lắng không biết có phải việc điều xe có khó khăn gì không.
"Có phải hiện giờ không có xe nào trống không? Hay là bây giờ đi thì sẽ không kịp ạ?" Thẩm Yên khẩn trương hỏi.
Trình Vinh vội xua tay: "Kịp, kịp mà, anh gọi tài xế ngay đây."
"Vậy thì tốt quá."
Thấy anh Trình nhấc máy gọi cho tài xế, sắp xếp xe đi sân bay, Thẩm Yên mới yên tâm quay lại bàn làm việc của mình.
Trình Vinh gọi xong, thấy cô đã về chỗ, lại gọi với theo: "Tiểu Thẩm, lát nữa anh sẽ gửi biển số xe và số điện thoại tài xế cho em, em nhớ điền một tờ phiếu điều xe nhé."
Thẩm Yên: "Phiếu điều xe ạ?"
Trình Vinh: "Đúng vậy, anh sẽ gửi cho em, điền đầy đủ thông tin rồi in ra, cần có chữ ký của em trợ lý Chu và cả Phó tổng Phạm nữa."
Thẩm Yên giơ tay làm một ký hiệu "OK", tỏ ý đã hiểu.
Sau khi nhận được mẫu phiếu điều xe anh Trình gửi, Thẩm Yên cẩn thận điền đầy đủ thông tin vào. Điền xong, cô nhấn nút in, rồi đứng dậy đến máy in lấy tờ giấy vừa in ra.
Trên đường quay lại bàn, đi ngang qua chỗ làm việc của Giản Hồng, Thẩm Yên tò mò dừng lại hỏi: "Chị Giản, công ty mình nghiêm ngặt vậy luôn hả? Tổng giám đốc Lục mà cũng không có xe riêng và tài xế riêng hay sao chị?"
Nghe câu hỏi này, Giản Hồng ngẩng đầu nhìn quanh, xác nhận trong văn phòng không có ai "không nên có mặt", rồi còn cẩn thận đứng dậy khóa cửa lại. Sau đó, trong ánh mắt đầy hiếu kỳ của Thẩm Yên, cô ấy mới trả lời: "Lẽ ra là phải có."
Thẩm Yên: ?
Thấy vẻ mặt trong sáng của Thẩm Yên rõ ràng là không hiểu, Giản Hồng bèn nói lại lần nữa: "Theo lý mà nói thì Tổng giám đốc Lục đáng lẽ phải có xe riêng và tài xế riêng."
Thẩm Yên thử nói tiếp: "Nhưng anh ấy lại không có…?"
Giản Hồng gật đầu: "Hiểu ra rồi chứ?"
Thẩm Yên lắc đầu: "Chưa ạ."
Giản Hồng: …
"Thôi nào, em nói chuyện kiểu úp úp mở mở với con bé làm gì." Mạnh Cốc Lan thấy vậy, không nhịn được chen vào, rồi quay sang nói với Thẩm Yên: "Tiểu Thẩm, em chắc cũng cảm nhận ra công ty mình ngầm có sóng ngầm chứ?"
Thẩm Yên gật đầu. Chuyện này cô quả thật nhìn ra được, cũng đã nghe ra từ lời của Hình Ninh và Tiền Hạ Phong hôm nọ.
"Đám lão già trong hội đồng quản trị vô cùng bất mãn đối với việc Tổng giám đốc Lục mua lại công nghệ Thâm Vũ, muốn thay đổi phương hướng phát triển của Tập đoàn Lục thị. Vì thế, năm nào bọn họ cũng cử bên kiểm toán thứ ba đến bám dính ở đây để kiểm toán, ngoài miệng thì nói là để xây dựng chế độ kiểm soát nội bộ cho công ty, nhưng thực chất là muốn bới móc lỗi lầm của Tổng giám đốc Lục, để Chủ tịch có cớ thay anh ấy."
Thẩm Yên cảm nhận được: "Vậy Phó tổng Phạm chính là đại diện của mấy lão già trong hội đồng quản trị nhỉ?"
Mạnh Cốc Lan khẳng định suy đoán của Thẩm Yên: "Đúng, hai bộ phận mà ông ta quản lý là văn phòng Tổng giám đốc và kế toán, người phụ trách đều là người thân tín của Tổng giám đốc Lục, ông ta chính là được cử đến để giám sát bọn họ."
Thẩm Yên bỗng thấy có chút sợ hãi: "Vậy sáng nay ông ta khen em trong nhóm, chẳng lẽ là…?" Muốn mua chuộc cô sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!