Chương 21: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi tan làm trở về nhà, vốn dĩ Thẩm Yên định hẹn báo thức vào chín giờ tối để nhắc mình đừng quên gửi tài liệu cho Phạm Minh Húc. Nhưng vừa lấy điện thoại ra, cô liền thấy tin nhắn của Chu Hành gửi đến.

Chu Hành: [Ngày mai giúp tôi và Tổng giám đốc Lục đặt vé máy bay về vào buổi chiều ngày kia, nhớ đặt chuyến bay khởi hành từ sân bay Thủ đô.]

Ngay sau đó, anh còn gửi kèm thông tin giấy tờ tùy thân của mình và Lục Du.

Thẩm Yên thoáng hoảng hốt. Sao lại có thể dễ dàng để cô biết loại thông tin cơ mật quan trọng thế này chứ? Không sợ cô bán thông tin ra ngoài hả?

Cô cố ý liếc nhìn kỹ, thì ra Chu Hành nhỏ hơn Lục Du mấy tháng. Sinh nhật anh là vào tháng sáu, cuối cung Song Tử, cũng khá hợp với tính cách của anh.

Thẩm Yên trả lời một câu "Ok", sau đó liền đặt nhắc nhở lúc chín giờ sáng hôm sau để nhớ giúp Chu Hành đặt vé.

Nhận được nhiệm vụ này, cuối cùng cô mới thực sự có cảm giác mình đang làm công việc của một thư ký trong văn phòng Tổng giám đốc.

Loại công việc này mới đúng là công việc nên làm của thư ký mà cô từng nghĩ. Nói mới nhớ, hôm qua nghe Giản Hồng nói Tổng giám đốc Lục tự mình pha cà phê, cô còn thấy kỳ lạ. Bây giờ nghĩ kỹ, việc pha cà phê chẳng phải đáng ra là chuyện của thư ký hay trợ lý à?

Chẳng trách Giản Hồng bảo Tổng giám đốc Lục là một con mọt công nghệ, tính tình rất tốt. Tính tình thật sự tốt đến mức còn chịu khó tự tay pha cà phê nữa.

Vậy thì chuyện nhỏ nhặt như đặt vé máy bay cứ giao cho cô làm là được.

Bị chuyện "nhỏ nhặt" như đặt vé máy bay làm phân tâm, đợi đến khi Thẩm Yên nhớ ra còn phải gửi bản diễn văn cho Phạm Minh Húc thì đã là sáng hôm sau rồi.

Cô bừng tỉnh từ trong mộng. Trong mơ, Phạm Minh Húc đuổi theo cô, chất vấn vì sao lại dám lừa ông ta bằng ba bản diễn văn giống hệt nhau. Cô hoảng sợ đến mức giật mình tỉnh giấc, lúc ấy mới sực nhớ ra tối hôm qua mình đã quên gửi cho ông ta bản diễn văn đã "sửa lại" lần thứ ba.

Nỗi căng thẳng khiến tim cô đập loạn nhịp. Cô vội liếc nhìn đồng hồ, mới năm giờ mười phút. Rồi lại kiểm tra Wechat, thấy Phạm Minh Húc chưa nhắn hối thì mới tạm yên lòng đôi chút.

Đột nhiên cô nhớ đến lý luận của Phạm Minh Húc hôm thứ sáu: "Trước giờ tan ca thứ sáu gửi hay trước giờ làm việc sáng thứ hai gửi đều như nhau." Suy ra, tối qua gửi hay sáng nay gửi, thực ra cũng chẳng khác biệt gì.

Nghĩ vậy, lòng cô mới nhẹ nhõm hơn một chút.

Thế là, cô vội vàng chuyển tiếp lại cho Phạm Minh Húc bản diễn văn mà cô đã gửi hôm qua.

Sau khi làm xong, cô nhìn vào ba bản diễn văn giống hệt nhau trong khung trò chuyện Wechat, lúc này mới thở phào. May mà hôm qua ông ta bảo gửi qua Wechat, nếu yêu cầu gửi trên mạng nội bộ công ty thì giờ cô chỉ có nước bò dậy chạy đến cơ quan.

Mọi việc đều đã ổn thỏa, cơn buồn ngủ bị nỗi sợ hãi cắt ngang lại tràn về. Thẩm Yên ném điện thoại sang một bên, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Đến khi bị chuông báo thức gọi dậy lần nữa, cũng là lúc cô phải thức dậy đi làm.

Cô tắt chuông, tiện tay mở Wechat, liền thấy trong nhóm công việc, Phạm Minh Húc đã đăng một tin nhắn, kêu gọi mọi người noi gương cô học tập.

Thẩm Yên: Vụ gì vậy?

Cô còn tưởng mình mở sai cách, liền thoát ra rồi mở lại Wechat. Vừa mở vào, cô lại thấy trong khung trò chuyện riêng, Chu Hành gửi cho cô một nhãn dán .

Thẩm Yên: …

Rốt cuộc đây là chuyện gì với chuyện gì vậy?!

Cô lại mở nhóm công việc của phòng ban, cẩn thận đọc kỹ nội dung Phạm Minh Húc gửi. Lúc này cô mới phát hiện, ông ta đã chụp màn hình tin nhắn năm giờ mười phút sáng cô gửi diễn văn cho mình, rồi đăng lên nhóm. Không chỉ hết lời khen ngợi "phiên bản mới nhất" của bản diễn văn mà cô gửi, khẳng định nỗ lực thức trắng đêm sửa tài liệu của cô, mà còn đặc biệt cho cô nghỉ nửa ngày, buổi sáng không cần đến công ty, để ở nhà ngủ bù giấc.

Thẩm Yên: ? Trên đời còn có chuyện tốt như vậy à? Trí tưởng tượng của Phạm Minh Húc quả thật quá phong phú!

Cô vui mừng vì được nghỉ nửa ngày, nhưng trong lòng cũng đầy chột dạ. Bởi cô nào có thức trắng đêm gì đâu, chỉ là tối qua quên gửi đi mà thôi. Hơn nữa, cô còn sợ Phạm Minh Húc nổi hứng mở cả ba bản diễn văn kia ra xem, rồi phát hiện mình gian lận, gửi ba lần đều cùng một bản.

Chưa kể, cô cũng không dám hoàn toàn tin lời Phạm Minh Húc. Dù sao Giản Hồng từng nói, ngay cả công việc chính mình giao ra ông ta còn có thể quên mất. Nhỡ đâu hôm nay ông ta bảo cho nghỉ, ngày mai lại lật mặt như lật bánh tráng thì sao? Thế nên Thẩm Yên quyết định mở khung trò chuyện với Chu Hành ra.

Dù gì thì Chu Hành mới là cấp trên trực tiếp của cô, hơn nữa anh và Phạm Minh Húc rõ ràng không cùng một phe. "Cửa thành bị cháy làm vạ đến cá dưới ao", cô tuyệt đối không muốn làm kẻ bị liên lụy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!