*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thẩm Yên buộc phải thừa nhận, việc chạm mặt Chung Thừa quả thật đã ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Cô không kìm được mà hoài nghi rằng liệu có phải do bản thân mình có vấn đề gì không. Nhưng chỉ nghĩ một lát, cô lại nhận ra mình đang rơi vào cái bẫy "tự chứng minh". Khi xưa rõ ràng là Chung Thừa theo đuổi cô, bây giờ cũng chính cậu ta là người đề nghị chia tay. Còn cô, từ đầu đến cuối vẫn là chính mình, chưa từng thay đổi. Vậy thì cô có vấn đề gì được chứ?
Có vấn đề thì chỉ có thể là Chung Thừa có vấn đề. Chính nhân phẩm của cậu ta kém, tự cao tự đại, thích mơ mộng hão huyền, thậm chí còn coi thường người ta đi làm bằng xe đạp công cộng.
Đi xe đạp công cộng thì đã sao chứ?!
Đó là Chu Hành cơ mà! Là trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc cơ mà!
Mặc dù giữa cô và Chu Hành chẳng có quan hệ gì đặc biệt.
Mà cho dù không phải trợ lý Tổng giám đốc đi chăng nữa thì đi xe đạp công cộng thì có gì là sai. Ai mà chẳng từng đi xe đạp công cộng, trừ khi cạnh đó có xe máy điện chia sẻ thì sẽ chọn đi cho tiện thôi.
Cô càng nghĩ càng thấy mình thật mù quáng, tại sao trước đây lại có thể yêu Chung Thừa được chứ. Đúng là một vết nhơ trong đời mà!
Tức chết mất thôi.
Tâm trạng khó chịu ấy kéo dài mãi, cho đến khi cô ngồi lại vào chỗ làm việc, phát hiện ra mình chẳng có việc gì để làm, thế là có thể thảnh thơi lướt web đến tận lúc tan ca, tâm trạng mới phấn chấn trở lại.
Gì mà đàn ông, rồi gì mà tình yêu, hai thứ đó đều không thể cản trở niềm vui lướt web trong giờ làm việc của cô.
Cái bóng u ám của buổi sáng thứ hai bỗng chốc tan biến, đi làm thì ra cũng chỉ có vậy thôi. Thẩm Yên hoàn toàn quên sạch sự đau khổ khi phải rời giường sáng nay.
Chiều nay, vừa mới bắt đầu làm việc, Hình Ninh – người bận rộn cả buổi sáng – cuối cùng mới có thời gian kéo Thẩm Yên và Tiền Hạ Phong vào một nhóm chat nội bộ. Tên nhóm nghe vô cùng đàng hoàng "Nhóm trao đổi nghiệp vụ 5.0".
Ngay khi nhóm vừa được lập, Thẩm Yên còn tò mò hỏi tại sao lại là "5.0". Hình Ninh gửi ngay một biểu cảm rồi trả lời: "Vì đây là nhóm hóng chuyện thứ năm của tớ."
Thẩm Yên: …
Chỉ trong thời gian ngắn cô xuống lầu lấy đồ ăn, tin nhắn trong "Nhóm trao đổi nghiệp vụ 5.0" đã báo hơn 99+.
Thẩm Yên nhìn thấy mà hoảng hồn, chẳng biết Hình Ninh và Tiền Hạ Phong nói chuyện gì mà nhiều đến thế.
Cô vừa định mở nhóm chat ra xem thì nghe có người gọi: "Tiểu Thẩm."
Thẩm Yên: ?
Cô ngẩng đầu thì thấy Phạm Minh Húc đã xuất hiện ở văn phòng.
Cô lập tức buông con chuột ra, đứng dậy lễ phép nói: "Chào Phó tổng Phạm."
Phạm Minh Húc mỉm cười với cô: "Tiểu Thẩm, bản thảo phỏng vấn hôm thứ sáu đã sửa xong chưa?"
Không ngờ ông ta vẫn còn nhớ đến chuyện này, Thẩm Yên liền học theo dáng vẻ Chu Hành thường hay ứng phó, đáp: "Dạ, tôi và trợ lý Chu đã chỉnh sửa theo yêu cầu của sếp và gửi sang bên tạp chí rồi ạ."
Phạm Minh Húc gật đầu: "Được, hoàn thành xong là được rồi. Hai hôm nay Tổng giám đốc Lục và trợ lý Chu đi công tác, ngày kia tôi sẽ thay mặt Tổng giám đốc Lục đến Bộ Công thương tham dự cuộc họp. Lát nữa cô gửi cho tôi bài phát biểu mà trước đây cô đã chuẩn bị cho Tổng giám đốc Lục nhé."
"Dạ Phó tổng Phạm." Thẩm Yên không ngờ rằng thời gian lướt web của mình còn chưa kịp bắt đầu đã phải kết thúc.
"Trước giờ tan làm hôm nay gửi qua Wechat cho tôi, không vấn đề gì chứ?"
Thẩm Yên đáp: "Không vấn đề gì."
Quả thực không có gì khó, bởi cô vốn đã biết đến bài phát biểu này. Tuần trước trợ lý Chu đã dặn cô soạn sẵn, giờ chỉ cần gửi cho Phạm Minh Húc trước giờ tan làm là xong việc.
Thế nhưng, nghĩ đến cái gọi là "nghệ thuật quản lý" mà tuần trước Phạm Minh Húc nói mãi không ngừng, rồi hôm qua lại nghe thêm không ít chuyện dở khóc dở cười về ông ta, Thẩm Yên không khỏi lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!