Thẩm Yên tức giận ném luôn chiếc loa bluetooth trong tay vào thùng rác. Đây là loại đàn ông khốn nạn gì vậy chứ, còn muốn đá cô để đi ăn bám người khác nữa.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ hồi cô học cấp hai mới từng nghe có người mắng nhà họ là nhà giàu mới nổi, nói cô là con gái nhà giàu mới nổi, ngoài có tiền ra thì chẳng có gì cả. Nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy có người nói cô nghèo, vì không mua nổi nhà ở thành phố S mà bị chia tay, vì mặc quần áo rẻ tiền mà bị chia tay.
Cô thật sự tức điên. Cô mặc đồ rẻ tiền thì sao? Một sinh viên đại học mặc đồ vài chục tệ chẳng lẽ không bình thường à?! Có vấn đề gì à?!
Chỉ với cái khả năng nhìn người như Chung Thừa mà còn muốn đi ăn bám. Anh ta có dáng vẻ của một tên ăn bám ư?!
Cơm sẵn không chịu ăn, lại cứ đòi vớt trăng trên trời.
Thẩm Yên với Dương Minh không tính là quen thân, nhưng cô ít nhiều cũng từng nghe nói rằng Dương Minh là hoa khôi của Học viện Kinh tế. Cô ta có khuôn mặt xinh đẹp, trên người toàn hàng hiệu, vừa nhập học đã khiến tân sinh viên bàn tán xôn xao. Lúc đầu mọi người còn đồn đoán cô ta là tiểu thư tập đoàn Hoa Tín, làm chấn động cả Đại học A, không ai tin nổi con gái nhà tài phiệt lại thật sự học ở đây.
Sau đó chính Dương Minh đứng ra giải thích, cô ta có chút quan hệ với tập đoàn Hoa Tín, nhưng không nhiều, chỉ là bà con của phu nhân chủ tịch tập đoàn Hoa Tín ở thành phố S mà thôi.
Nhưng trong mắt sinh viên, bà con nhà tài phiệt cũng chẳng khác gì hoàng thân quốc thích. Hơn nữa, Dương Minh vừa xinh đẹp, tính tình lại tốt, trong đêm dạ hội chào đón tân sinh viên còn làm MC kiêm biểu diễn múa, lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng của Đại học A, là nữ thần trong lòng rất nhiều nam sinh.
Mặc dù cùng lớp với Chung Thừa, nhưng trong suốt thời gian Thẩm Yên và anh ta hẹn hò, chưa bao giờ nghe anh ta nhắc đến Dương Minh. Không ngờ rằng lý do chia tay lại là vì cô ta.
Chẳng lẽ suốt bốn năm qua, Chung Thừa vẫn luôn thầm yêu Dương Minh ư?
Nghĩ đến khả năng này, cô lại thấy may mắn vì Chung Thừa đã chia tay cô. Nếu không, cho dù hai người có thể đi tiếp, đến lúc bàn chuyện hôn nhân, kết hôn sinh con, cuối cùng lại phát hiện trong lòng Chung Thừa vẫn luôn có một ánh trăng sáng nhớ mãi không nguôi thì cảnh tượng đó càng buồn nôn hơn.
Thẩm Yên ném cái loa bluetooth vào thùng rác, coi như mắt không thấy, lòng không phiền. Chung Thừa không muốn ở bên cô, muốn đi ăn bám Dương Minh, vậy thì đó là do anh ta không có phúc phận hưởng được.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Vĩ và Từ Duyệt hối Thẩm Yên dậy, muốn cùng cô đến thành phố S.
Thẩm Yên còn ngái ngủ, bị Từ Duyệt lôi từ trong chăn ra.
"Động đất hả mẹ?!" Thẩm Yên giật mình tỉnh trong tiếng giục giã của mẹ.
Từ Duyệt: "… Nhà mình đâu có ở khu động đất, động đất gì chứ."
May mà Thẩm Yên không có tính khí dậy sớm thì nổi quạu. Cô nhìn điện thoại rồi nhìn mẹ đầy trách móc: "Mẹ, sao sớm thế này mà kêu con thức làm gì?"
Từ Duyệt: "Sớm gì mà sớm, bố con hẹn bên môi giới rồi, còn phải đi xem nhà nữa."
Thẩm Yên cứ ngỡ mình nghe nhầm: "Xem nhà á?"
Từ Duyệt nói như chuyện đương nhiên: "Ừ, con sắp đi làm ở tập đoàn Lục thị rồi, chẳng lẽ chúng ta không mua cho con một căn hộ gần đó sao? Đường phố ở thành phố S khó đi, giờ cao điểm thì kẹt xe khủng khiếp, con mà không ở gần chỗ làm thì chắc chắn sẽ đi trễ."
Thẩm Yên không ngờ căn nhà mà lúc chia tay với Chung Thừa cô không kịp nói ra, bây giờ lại thành sự thật. Nếu sau này cô có ngày nào đó gặp lại Chung Thừa, nhất định phải nói cho anh ta biết chuyện này.
Thành phố S đất chật người đông, mà tập đoàn Lục thị lại nằm ngay trung tâm thành phố, có thể nói đó là khu vực giá nhà đắt đỏ nhất cả nước.
Nhưng đắt cũng có cái lợi của đắt, những căn hộ mà bên môi giới dẫn nhà Thẩm Yên đi xem đều có thể xách vali vào ở ngay, hơn nữa căn nào cũng khiến cô rất thích.
Một căn hộ cao cấp nhìn ra sông, diện tích rộng, trang trí xa hoa, bếp còn có hẳn hai cái tủ lạnh, lại còn là loại âm tường. Trong phòng tắm, mở gương trang điểm ra bên trong cũng là một chiếc tủ lạnh mini, chuyên để mỹ phẩm.
Một căn khác là biệt thự nhỏ yên tĩnh trong khu trung tâm, có một khu vườn được chăm chút kỹ lưỡng, theo lời môi giới thì bốn mùa trong năm đều có hoa nở.
Hai căn này, một ở hướng Đông, một ở hướng Tây, nhưng đều không xa tập đoàn Lục thị.
Tiểu Vương – nhân viên môi giới – sau khi nghe nói tuần sau Thẩm Yên sẽ vào làm ở Lục thị thì ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ: "Cô Thẩm chắc chắn rất xuất sắc, tôi nghe nói mấy năm nay Lục thị chỉ tuyển sinh viên tốt nghiệp từ những trường đại học top đầu thôi đó."
Thẩm Yên vừa định khiêm tốn vài câu thì Từ Duyệt đã nhanh miệng tiếp lời: "Đúng vậy, Yên Yên nhà chúng tôi tốt nghiệp Đại học A đấy."
Ánh mắt sùng bái của Tiểu Vương khiến Từ Duyệt rất hưởng thụ, đây cũng là một trong những lý do bà phải nghĩ mọi cách để Thẩm Yên có công việc ổn định.
Thẩm Yên: …
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!