Chương 19: (Vô Đề)

Có lẽ vì bộ vest của Chu Hành đã hút trọn ánh mắt của Thẩm Yên, nên ở nơi cô không để ý, có người đã dõi theo cô rất lâu.Buổi chiều, sau khi cùng đồng nghiệp tiễn Tổng giám đốc Lục và trợ lý Chu rời khỏi văn phòng, tâm trạng của Thẩm Yên thoải mái lạ thường.

Lâu lắm cô mới lại cảm nhận được một niềm vui giống như khi được nghỉ hè, bố mẹ đi làm còn mình thì ở nhà một mình.

Trước khi đi, Chu Hành không giao cho cô công việc nào, chỉ bảo cô theo Giản Hồng học hỏi, nhưng cũng chẳng nói phải học gì.

Giản Hồng cũng ngơ ngác, chẳng biết phải dạy gì cho cô cả.

Nghĩ một lúc, Giản Hồng nói: "Hay là trước tiên dạy em cách dùng máy photocopy của văn phòng nhé?"

Thẩm Yên: "Có khó lắm không ạ?"

Giản Hồng lắc đầu: "Không khó đâu, nhưng phải nhớ số điện thoại sửa chữa."

Thẩm Yên lấy sổ tay ra, nghiêm túc ghi chép.

"Sửa máy in và các thiết bị phần cứng khác thì gọi 8675; sửa phần mềm trong máy tính thì gọi 8674; nước bình ở phòng trà hết thì gọi lễ tân 8009…" Giản Hồng lần lượt đọc cho Thẩm Yên những số điện thoại thường dùng.

Thẩm Yên ghi chép từng số.

Thấy cô viết xong, Giản Hồng nói: "Thế hôm nay học đến đây thôi, mai chúng ta học cách dùng máy pha cà phê nhé?"

Thẩm Yên hỏi: "Là cái máy pha cà phê trong phòng trà hả chị?"

Giản Hồng: "Đúng rồi, em đã dùng bao giờ chưa?"

Thẩm Yên ngượng ngùng nói: "Mỗi ngày em đều tự pha cho mình một ly cà phê, hơn nữa em còn phát hiện trong tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn sữa tươi và đá nữa."

Nghe vậy, Giản Hồng sững người: "Ý em là sữa tươi và đá trong tủ lạnh ở phòng trà ấy hả?"

Thẩm Yên gật đầu: "Dạ."

Giản Hồng: "…"

Nhìn vẻ mặt vi diệu của Giản Hồng, Thẩm Yên thấy không ổn, chẳng lẽ mình đã làm gì sai rồi à?

"Khụ… bởi vì lúc em mới đến, trợ lý Chu nói, đồ ăn thức uống trong phòng trà đều có thể dùng thoải mái, nên em mới…" Cô vội vàng giải thích, nếu lỡ ăn nhầm thứ không nên ăn thì phải đổ hết lên đầu Chu Hành.

Nhưng nghĩ lại, mấy hôm trước đúng là cô cũng thấy kỳ lạ, đá trong tủ lạnh lúc nào cũng được bổ sung, sữa tươi cũng thế, hôm nay dùng xong thì hôm sau lại có mới.

Cô còn tưởng đó là phúc lợi của công ty, được ban quản lý tòa nhà tiếp tế hàng ngày.

Giản Hồng cười: "Không có gì to tát đâu, chỉ là ngày nào Tổng giám đốc Lục cũng tự pha cà phê, sữa tươi và đá trong tủ lạnh đều do anh ấy chuẩn bị cả."

Thẩm Yên trừng to mắt, nghĩa là sữa tươi mà cô uống mỗi ngày đều là do Tổng giám đốc Lục mang tới sao? Nhưng rõ ràng cô chưa từng thấy anh ấy đặt đồ vào tủ, thậm chí cũng chẳng thấy anh ấy pha cà phê.

Chẳng lẽ Tổng giám đốc Lục đã làm hết những việc đó trước khi cô đến làm việc hả?

"Sao… sao lại thế được?!"

Giản Hồng an ủi cô: "Không sao đâu, thật sự không sao mà. Trợ lý Chu đã bảo em cứ thoải mái ăn uống rồi mà, chỉ là vì sữa tươi và đá là do Tổng giám đốc Lục mang đến nên bọn chị mới không đụng vào thôi."

Thẩm Yên vô cùng hối hận: "Chẳng phải Tổng giám đốc Lục nên có một cái tủ lạnh riêng hả chị?"

Giản Hồng: "Đáng tiếc là… không có."

Thẩm Yên: "…Giờ em đi mua rồi bỏ lại vào tủ lạnh còn kịp không chị?"

Giản Hồng thấy cô quá đáng yêu, liền bật cười: "Thật sự không sao mà, Tổng giám đốc Lục sẽ không để ý đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!