Chương 18: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, đầu Thẩm Yên vẫn còn hơi đau, nhưng hôm nay là thứ hai, cô phải bò dậy đi làm.

Khổ quá đi, đây chính là cuộc sống của dân văn phòng hả?

Hai ngày cuối tuần, cảm giác trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, cô hoàn toàn chưa nghỉ ngơi đủ nữa.

Muốn xin nghỉ quá…

Muốn trốn làm quá…

Nếu còn đi học, chắc chắn cô sẽ cúp tiết ngay và luôn.

Nhưng trong văn phòng chỉ có mấy người, cô lại không giống anh Lục hay anh Vương thường phải ra ngoài công tác để có cớ vắng mặt.

Cô đành chấp nhận số phận, gượng gạo bò dậy, thay quần áo rồi đi rửa mặt.

Lúc đánh răng, trong đầu cô lờ mờ thoáng qua cảnh tối hôm qua ngồi sau xe điện và chào hỏi Chu Hành.

Không thể nào? Một tuần chỉ có bảy ngày, mà cô phải gặp cấp trên tới sáu ngày luôn hả?

Nhưng nếu chuyện đó không phải thực sự đã xảy ra, mà chỉ là cô nằm mơ thì còn đáng sợ hơn nữa, chẳng những ngày làm việc phải gặp cấp trên, ngay cả ngày nghỉ cũng mơ thấy anh ta luôn à?

Buổi sáng quý giá, chẳng có dư dả thời gian để cô ngồi nhớ lại, cô vội vàng rửa mặt xong, xách chiếc túi vải lên rồi ra ngoài.

Thẩm Yên leo lên chiếc xe điện mới mua hồi cuối tuần, liếc nhìn đồng hồ, bây giờ đã tám giờ bốn mươi ba.

Vẫn kịp.

Cô "vèo" một cái phóng xe điện ra khỏi cửa.

Lúc sắp tới công ty, cô nhớ lại lời Dương Minh nói tối qua rằng Hoa Tín ở ngay bên cạnh, thế là đặc biệt chú ý mấy tòa nhà xung quanh, xem tòa nào trông giống Hoa Tín hơn.

Đang ngó nghiêng khắp nơi thì…

"Chào buổi sáng, Tiểu Thẩm."

Thẩm Yên quay đầu theo hướng phát ra giọng nói, khẽ giật mình. Chu Hành đang đạp xe đạp ở bên trái, song song với cô.

"Chào buổi sáng, trợ lý Chu."

Hôm nay Chu Hành mặc vest, còn thắt cà vạt, vậy mà lại đi xe đạp công cộng, trông có phần kỳ lạ.

Thẩm Yên hơi tò mò, không biết hôm nay Chu Hành phải tham dự hoạt động trang trọng gì. Sau một tuần sáng tối gặp gỡ, cô đã xếp anh vào phạm vi có thể trò chuyện thoải mái mà không bị căng thẳng khi giao tiếp, thế là cô hỏi: "Sao hôm nay anh ăn mặc trang trọng vậy?"

Chu Hành: "Chiều nay tôi phải đi công tác ở Thủ đô cùng Tổng giám đốc Lục."

Thẩm Yên gật đầu, cũng không hỏi thêm, trong lòng âm thầm tính toán: cấp trên và cấp trên của cấp trên đều đi công tác, chẳng phải đồng nghĩa với việc cô được nghỉ phép hay sao?

Chu Hành liếc nhìn chiếc xe điện của Thẩm Yên, trông rất giống chiếc tối qua: "Ơ? Xe điện này là của cô à?"

Thẩm Yên: "Đúng rồi, tôi mới mua hồi cuối tuần để đi làm đó."

Chu Hành đương nhiên cho rằng Thẩm Yên mua xe điện để tiện đi lại giữa ga tàu điện ngầm và tòa nhà công ty. Anh lại không nhịn được, thầm cộng thêm điểm cho Thẩm Yên trong lòng, cảm thấy cô vừa năng nổ vừa thực tế, đúng là người biết lo liệu công việc.

"Trước tòa nhà công ty có một mái che để xe điện, bên trong có trạm sạc, nhưng phải trả phí, khoảng một tệ sạc được bốn tiếng." Chu Hành giới thiệu cho Thẩm Yên, sợ rằng cô đi lại giữa công ty và ga tàu điện ngầm mà không tìm được chỗ sạc.

Thẩm Yên: "Ok, cảm ơn trợ lý Chu."

Thẩm Yên liếc sang Chu Hành, người vẫn song song đi cùng mình, rồi lặng lẽ vặn mạnh tay ga.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!