Chương 17: (Vô Đề)

Dư Tân Niên quả thật rất kinh ngạc, con gái trường bọn họ đúng là có tài mà giấu. Bên bọn họ có năm nam sinh, còn có cả Dương Minh, vậy mà chơi mấy trò chơi uống bia cũng chỉ uống hết có 15 chai bia.

Thẩm Yên cùng các cô gái bên này vừa tám chuyện vừa uống rượu, hoàn toàn không để ý mình đã uống bao nhiêu.

Ban đầu, Thẩm Yên cảm thấy đầu óc mình vẫn còn rất tỉnh táo, ít nhất khi nói đến mấy đồng nghiệp bên phòng Tổng giám đốc, cô vẫn có thể nhớ ra từng người.

Nào là anh Lục Thanh phụ trách hậu cần nhà ăn vốn là họ hàng nhà Tổng giám đốc Lục, nghe nói hồi mới làm công tác mua sắm hậu cần chưa được bao lâu đã sắm luôn một chiếc Land Rover. Sau đó bị đồng nghiệp bàn tán sau lưng, anh ấy không nhịn được mà tự nói luôn rằng chữ "Lục" của mình với tập đoàn Lục thị là cùng một chữ "Lục".

Còn anh Vương phụ trách an ninh thì nghe nói là bộ đội xuất ngũ, có thể một chọi ba người trưởng thành dễ như trở bàn tay.

Thẩm Yên càng nghe càng hứng thú.

Nhưng sau khi bị Dư Tân Niên nhắc, cô liền nhìn đống chai dưới chân mình: "1, 2, 3, 5, 7, 11…"

Hình như cô uống hơi nhiều rồi thì phải?

Thẩm Yên ý thức được vấn đề này, cảm thấy mấy chai bia trước mắt dần dần chồng lên nhau. Cô nhớ rõ là mình đâu có bị loạn thị chứ? Xong rồi, cô bắt đầu thấy chóng mặt rồi này.

Phùng San San nhìn dáng vẻ của Thẩm Yên thì biết cô tới nái rồi đó.

Cô ấy thầm nghĩ: lần này chắc chắn không thể chơi trò "thật lòng hay mạo hiểm" nữa rồi.

Cô ấy vội đỡ lấy Thẩm Yên, để Thẩm Yên tựa vào vai mình rồi nói với Dư Tân Niên: "Lão Thẩm thật sự đã uống nhiều quá rồi, bọn tớ không chơi đâu, đợi cậu ấy tỉnh lại xíu thì bọn tớ đi về."

Dư Tân Niên nhìn Thẩm Yên lập tức ngả vào vai Phùng San San, gò má đỏ bừng, nếu nói là giả vờ thì giả vờ cũng giống quá rồi đó.

Hình Ninh thấy Thẩm Yên như vậy thì cười nói: "Vừa nãy toàn là nhờ tám chuyện với bọn mình mà cố chống đỡ thôi đúng không?"

Tiền Hạ Phong cũng cười: "Không biết ngày mai cậu ấy tỉnh lại còn nhớ không nữa."

Hình Ninh: "Chỉ cần nhớ hỏi giúp bọn tớ xem Tổng giám đốc Lục có người yêu chưa là được."

Dương Minh nghe vậy thì hơi ngạc nhiên: "Tổng giám đốc Lục của các cậu có người yêu rồi à?"

Phùng San San hơi ngạc nhiên liếc nhìn Dương Minh, không ngờ hoa khôi trường lại có chí hướng lớn như vậy? Trước kia lúc Thẩm Yên chia tay, Thẩm Yên cứ luôn nói rằng Dương Minh vốn sẽ chẳng thèm để mắt đến Chung Thừa, cô ấy còn không tin lắm.

Hình Ninh liếc nhìn Dương Minh đầy ẩn ý, cười nói: "Sao bọn tớ biết Tổng giám đốc Lục có người yêu hay không, chẳng qua chỉ là vài tin đồn trong công ty thôi mà."

Tiền Hạ Phong hiếu kỳ hỏi: "Cậu quen Tổng giám đốc Lục hả?"

Dương Minh nghe vậy cũng cười: "Cũng không tính là quen, chỉ là dịp kỷ niệm thành lập trường lần trước, tớ thay mặt báo trường đi phỏng vấn. Lúc đó có hỏi anh ấy có độc thân không, anh ấy trả lời là có."

Hình Ninh nhún vai: "Ồ, bọn tớ chỉ là mấy thực tập sinh nhỏ bé, đừng nói là nói chuyện với Tổng giám đốc Lục, ngay cả mặt thật của Tổng giám đốc Lục tớ còn chưa thấy bao giờ."

Hình Ninh quay sang Tiền Hạ Phong, Tiền Hạ Phong cũng lắc đầu: "Tớ cũng chưa thấy."

Dư Tân Niên bị họ nhắc nhở liền nói: "Tớ cũng chưa thấy luôn."

Hình Ninh: "… Cậu mới vào làm có một tuần thôi mà?"

Dư Tân Niên chen lời không thành công: … Thôi bỏ đi.

Lúc này, Thẩm Yên ngồi bên cạnh: "Ọe…"

Cô thấy hơi buồn nôn, nhưng vẫn còn nhịn được. Phùng San San vội vàng đưa cái thùng rác trên đất cho cô. Thẩm Yên cố gắng nén lại, vẫy tay với cô ấy: "Về trước thôi, tớ không nôn đâu."

"Được." Phùng San San đỡ cô dậy, cầm theo túi của hai người rồi nói với mọi người trong phòng riêng: "Bọn tớ về trước nhé."

"Sao cậu lại uống nhiều thế?" Phùng San San dìu Thẩm Yên ra cửa quán lẩu, để cô hít gió đêm cho tỉnh táo hơn: "Đỡ hơn chút nào chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!