Chương 16: (Vô Đề)

Phùng San San tức đến mức mũi cũng lệch đi, người này không trả lời câu hỏi của cô ấy thì thôi, lại còn quay sang hỏi Thẩm Yên loại câu hỏi đó nữa.

Mà Thẩm Yên bên cạnh cũng ngẩn ra vì bị hỏi bất ngờ, trong chốc lát quên mất phải phản bác lại.

Cuối cùng vẫn là Phùng San San giúp cô trả lời: "Bạn gái cũ, cảm ơn."

Thế là đoạn hội thoại trở nên hết sức kỳ quái: Phùng San San hỏi Dương Minh, Dương Minh không đáp mà lại hỏi ngược Thẩm Yên, Thẩm Yên thì cũng không trả lời, để rồi lại đến lượt Phùng San San thay cô trả lời.

Lúc này Dương Minh mới liếc nhìn Phùng San San, chỉ bằng cái liếc mắt ấy thôi cũng đủ khiến Phùng San San tức muốn bùng nổ.

Dường như Dương Minh cũng nhận ra, cô ta liền nói với Phùng San San: "Xin lỗi, trước đây tôi chưa gặp cậu, nhưng tôi từng thấy bạn của cậu đi cùng Chung Thừa đến lớp nên tưởng họ vẫn còn đang quen nhau."

Giọng điệu của Phùng San San vô cùng khó nghe: "Chia tay lâu rồi, đừng có tung tin bậy nữa."

Dương Minh thuận theo nhận lỗi: "Xin lỗi, tôi không biết."

Nhưng Phùng San San cũng không có ý định bỏ qua chuyện này: "Hoa khôi trường chẳng lẽ không biết lý do họ chia tay sao?"

Trên gương mặt Dương Minh thoáng hiện chút lúng túng, nhưng cô ta nhanh chóng lại nở nụ cười, lắc đầu: "Tôi còn không biết hai người họ đã chia tay, làm sao tôi biết được lý do họ chia tay chứ?"

Phùng San San: …

Cô ấy thật sự tức đến nỗi muốn váng cả đầu, lại bị Dương Minh nắm được kẽ hở trong lời nói, sắc mặt vẫn hậm hực khó chịu.

Thẩm Yên sau khi phản ứng lại thì đã bị lời của Dương Minh thuyết phục rồi. Thực ra trước đó cô cũng cảm thấy giữa Chung Thừa với Dương Minh, chắc chắn chỉ là Chung Thừa đơn phương mà thôi. Tuy Chung Thừa từng nói Dương Minh đồng ý giúp cậu ta tìm quan hệ để vào Hoa Tín, nhưng Dương Minh được lợi gì chứ?

Được bạn trai đã có bạn gái? Được một người không mua nổi nhà ở thành phố S?

Ngay cả bản thân cô sau khi chia tay, nghĩ đi nghĩ lại thì ưu điểm duy nhất của Chung Thừa chỉ là có thể giúp cô chiếm chỗ ngồi trong thư viện. Hiển nhiên, Dương Minh sẽ chẳng bao giờ thiếu người giúp chiếm chỗ cho cô ta.

Có lẽ việc Dương Minh giúp Chung Thừa vào Hoa Tín cũng chỉ vì tình bạn cùng lớp, mà Chung Thừa lại tự mình hiểu sai.

Cô kéo nhẹ tay áo Phùng San San, ra hiệu thôi bỏ đi.

Phùng San San vẫn nghẹn một hơi trong lòng, nhưng hôm nay dù gì cũng là buổi tụ tập của cựu sinh viên, cuối cùng cô ấy nén giận nói: "Tốt nhất là vậy. Cậu ta cũng vào Hoa Tín rồi à?"

Dương Minh: "Ừ."

Bầu không khí căng thẳng lập tức dịu đi nhiều, mọi người còn tưởng khói thuốc súng sắp tan hết thì…

"Vậy lý do chia tay là gì?"

Một giọng hóng hớt đột ngột vang lên.

Dư Tân Niên và Dương Minh cùng khoa nhưng khác lớp, cậu ấy nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra Chung Thừa là ai, trông thế nào.

Phùng San San: !!!

Thẩm Yên: …

Người này đúng là hơi đáng ghét rồi nhỉ?

Phùng San San chỉ cảm thấy bữa ăn này khiến cô ấy vỡ hết ảo tưởng. Trước đó còn nghĩ Dư Tân Niên là người rất tốt, hoàn toàn do hiệu ứng cầu treo* trong buổi phỏng vấn mà thôi. Trong tình huống căng thẳng tột độ, duy nhất có một người quen coi như để trò chuyện, giúp cô ấy giảm bớt căng thẳng, mà quan trọng người đó còn là đối thủ cạnh tranh của cô ấy, có thể làm được đến mức ấy, động lòng cũng là điều bình thường thôi.

[*Hiệu ứng cầu treo là một hiện tượng tâm lý mô tả việc con người có thể nhầm lẫn cảm giác hồi hộp, căng thẳng từ một môi trường k*ch th*ch (như đi qua cầu treo) với cảm giác lãng mạn hoặc hấp dẫn đối với một người ở gần đó]

Cô ấy càng nghĩ cô càng tức, khó chịu nói: "Cậu im miệng đi."

Dư Tân Niên hình như cũng nhận ra câu hỏi của mình không thích hợp lắm, liền ngoan ngoãn ngậm miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!