Chương 15: (Vô Đề)

Thẩm Yên: "Nhìn không ra đó, đúng thật không ngờ mà."

Trong đầu Phùng San San chợt lóe lên: "Cậu nói ngày nào mua bữa sáng cậu cũng gặp Dư Tân Niên hả?"

Thẩm Yên gật gật: "Ừm."

Phùng San San: "Chẳng lẽ… cậu ấy cũng sống gần đây?"

Thẩm Yên cảm thấy phân tích này của Phùng San San cũng rất có lý: "Có câu nói thế nào nhỉ, ở càng gần thì đến càng muộn."

Phùng San San hạ thấp giọng: "Lát nữa chúng ta xem thử Dư Tân Niên đi đến đây bằng cách nào."

Thẩm Yên: "Ok."

Hai người ngồi trong phòng riêng một lát, Phùng San San còn chưa kịp hát thì đã có người lần lượt đến.

Người đầu tiên vào là hai nữ sinh ngành Tài chính – Quản trị của Đại học A, Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, họ đã vào bộ phận kế toán của tập đoàn Lục thị từ đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái. Tính ra thì họ đã thực tập hơn nửa năm rồi.

"Bây giờ bọn mình đi thực tập thì lương tính thế nào vậy?" Thẩm Yên thấy Phùng San San đã bắt chuyện với họ, liền ghé qua hỏi luôn điều mà cô vẫn muốn biết nhưng ngại không tiện hỏi thẳng đồng nghiệp trong văn phòng.

Vừa hay hai cô gái này không chỉ nhận lương thực tập mà còn ở bộ phận kế toán, đúng chuyên môn luôn.

Hình Ninh nói cho cô biết: "Lương thực tập là 150 tệ/ngày, trợ cấp nhà ở và ăn uống thì tính riêng."

Thẩm Yên nghĩ đến số tiền mỗi tháng được nạp vào thẻ ăn, liền hỏi tiếp: "Trợ cấp ăn uống là 600 tệ mỗi tháng, nạp vào thẻ cơm đúng không?"

Hình Ninh xua tay: "Không, cái đó tính riêng, khoảng 50 tệ/ngày. Trợ cấp nhà ở thì 3000 tệ/tháng, cộng lại tháng trước tớ lĩnh được 7000 tệ."

Tiền Hạ Phong bổ sung: "Nếu đội ngũ có phát thưởng thì còn phải xem cấp trên của cậu thế nào. Nếu cấp trên là người mềm lòng và tốt bụng thì sẽ chia thưởng cho cậu như một người bình thường."

Thẩm Yên: "Thế nào gọi là như một người bình thường?"

Tiền Hạ Phong: "Ví dụ như dự án của các cậu, tháng này thưởng 50 nghìn, đội của cậu gồm 5 người cả cậu. Nếu sếp tốt, coi cậu như ai cũng có công thì cậu được chia 10 nghìn. Nếu sếp không coi cậu là một người chính thức thì có thể chỉ chia cho cậu 60 – 70% thôi."

Thẩm Yên đã hiểu, cô chỉ mong Chu Hành có thể để cô được làm một người bình thường. Nhưng: "Tớ ở văn phòng Tổng giám đốc, chẳng lẽ cũng có thưởng dự án hả?"

Tiền Hạ Phong giải thích: "Thực ra các cậu cũng giống bọn tớ, đều thuộc tuyến hành chính, hầu như dự án nào cũng được chia."

Mắt Thẩm Yên sáng lên: "Tốt thế cơ á?"

Tiền Hạ Phong lập tức dập tắt hy vọng của cô: "Nhưng mà ít lắm."

Thẩm Yên: …

Tiền Hạ Phong: "Cùng lắm thì bọn mình chỉ được húp tí canh theo sau mấy đội ngũ dự án kiếm được tiền thôi."

Hình Ninh bổ sung: "Nhưng mà đôi khi, húp nhiều canh rồi cũng có thể no bụng."

Thẩm Yên nghe hiểu liền.

Cô nhớ lại lần trước Chu Hành giới thiệu Phạm Minh Húc, nói ông ta phụ trách nhân sự và kế toán: "Ủa? Thế Phó tổng Phạm cũng quản cả các cậu sao?"

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong nghe câu hỏi này của Thẩm Yên thì liếc nhìn nhau cười.

"Cậu cứ tiếp xúc nhiều với ông ta rồi sẽ hiểu." Hình Ninh nắm tay Thẩm Yên, vỗ nhẹ mu bàn tay cô.

Thẩm Yên rất muốn nói chắc cô đã hiểu rồi, hôm thứ sáu vừa rồi đã được lĩnh giáo một lần.

Phùng San San tò mò: "Ông ta điên lắm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!