Chương 13: (Vô Đề)

Không phải tăng ca, lại có bạn bè ở bên, những ngày như vậy lúc nào cũng vui vẻ, thời gian trôi cái vèo đã đến cuối tuần.

Chiều thứ sáu, gần hết giờ làm, Thẩm Yên vừa kịp giờ gửi bản thảo phỏng vấn cho Chu Hành.

Chu Hành đọc kỹ một lượt rồi động viên cô: "Viết khá lắm, có mấy chỗ để tôi bổ sung thêm vài ý khái quát, làm cho chủ đề được rõ ràng hơn."

Nghe Chu Hành nói sẽ giúp mình chỉnh sửa, Thẩm Yên bỗng thấy công việc này lại có động lực, vị cấp trên  này quả thật rất tốt.

Cô gật đầu, chuẩn bị thu dọn đồ đạc để tan làm.

Ngay lúc đó, cả hai không để ý, cuộc đối thoại của họ đã bị Phạm Minh Húc, người vừa đứng phía sau nghe thấy.

Phạm Minh Húc chen vào: "Bản thảo gì đấy, in cho tôi một bản xem."

Thẩm Yên: Cô nhất thời chưa phản ứng lại được.

"Vâng, Phó tổng Phạm." Người thường xuyên tiếp xúc với Phạm Minh Húc là Chu Hành phản ứng rất nhanh, nhận lấy máy tính của Thẩm Yên: "Máy in của cô là cái nào?"

Thẩm Yên chỉ vào chiếc máy in đặt bên cạnh bàn làm việc của Giản Hồng.

Chu Hành: "File trên desktop này là bản cuối cùng rồi đúng không?"

Thẩm Yên: "Đúng."

Chu Hành chọn chế độ in hai mặt, in cho Phạm Minh Húc một bản phỏng vấn của Lục Du, khi đưa cho ông ta còn giải thích thêm rằng đây là tài liệu dùng cho tuần sau.

Phạm Minh Húc làm bộ làm tịch nhận lấy, lật xem qua vài trang: "Bản thảo này muộn nhất khi nào phải gửi cho tòa soạn tạp chí?"

Chu Hành đáp: "Muộn nhất là trước khi tan ca hôm nay."

Thẩm Yên nghe thấy vậy, hơi sững lại. Cô không ngờ Chu Hành lại không để lại cho mình chút thời gian nào, thế thì lúc nãy anh còn nói sẽ thêm chỉnh sửa thêm, chẳng lẽ định làm thêm giờ sao?

Trong lòng Thẩm Yên có chút áy náy, thực ra cô đã xong từ hơn hai giờ chiều, chỉ là có thói quen chờ đến sát deadline mới gửi, nào ngờ sự chậm trễ ấy lại khiến Chu Hành phải tăng ca.

Nhưng trong lúc cô còn đang tự kiểm điểm, Phạm Minh Húc thì chẳng buồn để ý đến suy nghĩ của cô.

Phạm Minh Húc suy nghĩ rồi nói: "Hôm nay là thứ Sáu, cuối tuần tòa soạn cũng nghỉ, gửi trước giờ tan ca với gửi sáng thứ Hai thì khác gì nhau? Mang về sửa lại đi."

Trên mặt Chu Hành vẫn giữ nụ cười: "Phó tổng Phạm, ngài có chỉ thị gì không ạ?"

Phạm Minh Húc: "Dàn ý của bản thảo phỏng vấn này chưa đầy đủ, cần rõ ràng hơn."

Chu Hành lại hỏi: "Phó tổng Phạm thấy bản phỏng vấn này nên có dàn ý thế nào gì ạ?"

Bị hỏi vậy, Phạm Minh Húc hơi lúng túng. Thực ra ông ta chỉ nghe thấy Chu Hành nhắc đến chuyện chỉnh sửa thêm nên mới nói vậy, chứ bản thân nào biết dàn ý nên thế nào. Ông ta bèn bịa đại: "Về dàn ý thì bố cục phải rộng hơn, chẳng hạn như khoa học công nghệ làm rạng rỡ đất nước, hay hình tượng doanh nghiệp có tinh thần trách nhiệm xã hội. Thêm vào đó một vài khẩu hiệu vào."

Chu Hành làm ra vẻ bừng tỉnh ngộ: "Thì ra là vậy, may mà có Phó tổng Phạm chỉ dạy."

Phạm Minh Húc nghe xong trong lòng đắc ý, nghĩ thầm rằng hai sinh viên giỏi của Đại học A mà lại bị ông ta – một người chỉ học hết cấp ba – dọa vài câu đã tin ngay. Quả nhiên, học sinh cấp ba thời bọn họ mới thật sự có giá trị, so vào bây giờ ít nhất cũng phải tính là trình độ nghiên cứu sinh.

"Tiểu Thẩm, vậy cô sửa lại đi, trước thứ Bảy gửi cho trợ lý Chu." Phạm Minh Húc đi lướt qua Chu Hành, trực tiếp trả lại bản thảo phỏng vấn cho Thẩm Yên.

Thẩm Yên: ???

Cô cố gắng kìm nén, để vẻ nghi hoặc và tức giận trên mặt không lộ ra quá rõ.

Phạm Minh Húc còn kéo Chu Hành sang một bên, hạ giọng nói: "Tiểu Chu à, khi giao việc cho người khác, không thể thành thật như vậy được."

Chu Hành làm ra vẻ lắng nghe chăm chú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!