Một buổi chiều dài lê thê với cuộc họp thường kỳ, từng bộ phận lần lượt báo cáo, tổng kết và lên kế hoạch, cuối cùng Tổng giám đốc tập đoàn – Lục Du sẽ phát biểu tổng kết. Thẩm Yên nghe mà buồn ngủ díp mắt, chỉ thấy cuộc họp này vừa dài vừa chán, nghĩ đến việc sau này tháng nào cũng phải tham gia, cô liền cảm thấy đời mình thật vô vọng.
May mà cô mang theo giấy bút, lúc buồn ngủ quá thì lôi ra ôn lại tốc ký. Không ngờ hiệu quả ôn tập lại khá tốt, vừa nãy nhớ không ra là vì thiếu thực chiến, giờ vừa đặt bút vào tình huống thực tế, cô liền nhớ lại được ngay.
Cuộc họp bắt đầu lúc một giờ mười lăm chiều, đến gần giờ tan sở, khoảng bốn giờ rưỡi, vẫn còn hai bộ phận chưa báo cáo.
Đáng sợ thật, chẳng lẽ phải tăng ca sao.
Thẩm Yên nghe báo cáo suốt cả buổi chiều, về bản chất nội dung cũng giống hệt tài liệu mà Chu Hành gửi cho cô trước đó, nhưng qua lời của những người phụ trách phòng ban thì sinh động hơn hẳn, cảm giác như nội dung báo cáo được nâng lên một tầng cao mới, bỗng chốc nghe sang trọng hẳn ra.
Nếu là ngày thường, Thẩm Yên hẳn sẽ thực lòng khâm phục những người biết ăn nói này, còn muốn học cách biểu cảm và giọng điệu của họ. Nhưng lúc này, cô chỉ hy vọng họ biết xem giờ, biết nhìn sắc mặt người khác, đừng làm lỡ giờ tan ca của mình.
Cô lén mở điện thoại, nhóm bốn người trong ký túc xá lại hiện lên 99+ tin nhắn.
Cô mở ra xem, đại khái hôm nay ba người kia lại đi chợ với nhau, buổi tối Sài Nhã định nấu cơm cho cả phòng ăn.
[Thẩm Yên: Hy vọng tớ về kịp ăn.]
[Phùng San San: Lại tăng ca nữa à?]
[Tôn Quỳnh Tư: Nếu cậu cứ tăng ca mãi, bọn tớ sẽ có cảm giác chim khách chiếm tổ chim c* đấy.]
[Sài Nhã: Đi làm đáng sợ vậy luôn hả?]
[Thẩm Yên: Tớ đang họp thường kỳ, mấy lãnh đạo phòng ban này ai cũng giỏi nói, thiếu mỗi cái ppt nữa là thành diễn thuyết luôn rồi. Cảm giác năm giờ kết thúc rất nguy hiểm.]
[Sài Nhã: Quả nhiên là tập đoàn Lục thị.]
[Phùng San San: Quả nhiên là tập đoàn Lục thị.]
[Tôn Quỳnh Tư: Quả nhiên là tập đoàn Lục thị.]
[Thẩm Yên: …]
[Phùng San San: Còn mấy người chưa phát biểu?]
Thẩm Yên nghĩ bụng, cuối cùng cũng có câu hỏi thực tế, bèn trả lời: [Ba người, hai trưởng phòng, một Tổng giám đốc.]
[Phùng San San: Ba người, nửa tiếng, mà nếu thành diễn thuyết thì cảm thấy cũng nguy hiểm.]
[Sài Nhã: Tổng giám đốc của cậu có kiểu "tôi nói ngắn gọn hai câu" không đấy?]
Thẩm Yên len lén ngẩng đầu liếc Lục Du, nhớ lại lời Giản Hồng nhận xét anh ấy, về bản chất là một mọt công nghệ.
[Thẩm Yên: Chắc là không đâu?]
Mọt công nghệ chắc phải là kiểu tính cách thực tế chứ?
Thẩm Yên chỉ còn biết thầm cầu nguyện trong lòng, nói nhanh lên, nhanh lên.
Thoát khỏi nhóm phòng ký túc, cô lại nhận được tin nhắn của Dư Tân Niên.
Quả nhiên là buổi tụ tập của bí thư đoàn trường kiêm chủ tịch hội sinh viên, hiệu suất đúng là cao, mới mấy ngày đã chốt xong thời gian và địa điểm ăn uống rồi.
Địa điểm ở một quán lẩu gần tập đoàn Lục thị, thời gian hẹn là tối Chủ nhật.
Thẩm Yên chuyển tiếp cho Phùng San San xong lại nghiêm túc quay về tập trung vào cuộc họp.
Có lẽ là do mong ước của cô được nghe thấy, hoặc là các trưởng phòng cũng không muốn tăng ca, nên hai trưởng phòng cuối cùng phát biểu rất ngắn gọn. Hai người họ vừa nói xong, mới bốn giờ bốn mươi lăm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!