Chương 113: Ngoại truyện 16: Lễ cầu hôn (2)

Mấy ngày nay Chu Hành có vẻ rất thần bí. Ban ngày, Thẩm Yên tìm anh trên hệ thống nội bộ thì anh thường không có mặt, buổi tối cũng liên tiếp mấy ngày nói mình bận việc.

Nhưng Thẩm Yên không truy hỏi, bởi cô gần như đoán được Chu Hành đang định làm gì.

Mấy hôm trước, khi Chu Hành hỏi mượn laptop của cô mang về làm việc, cô đã cố ý đặt file "Kế hoạch cầu hôn 2.0" mà mình từng làm lên màn hình desktop.

Cô đoán Chu Hành sẽ mở file đó và sau khi mở ra, anh sẽ làm theo từng bước trong đó.

Tối hôm ấy, khi Chu Hành đột nhiên chạy tới nhà cô, Thẩm Yên đã biết mình đoán đúng rồi.

Nghe anh nghiêm túc bàn bạc với bố mẹ cô về tương lai của hai người, Thẩm Yên không khỏi ngạc nhiên. Cô từng nghĩ hôm đó anh hỏi cô có muốn kết hôn không chỉ là do bị không khí cầu hôn tác động, nhất thời bốc đồng. Không ngờ, anh lại suy nghĩ nhiều đến vậy về tương lai của họ.

Thẩm Yên phải thừa nhận, từ sau tối hôm đó, mỗi ngày cô đều mong đợi, không biết Chu Hành đã chuẩn bị xong chưa, không biết khi nào anh sẽ mời cô giống như trong kế hoạch mà cô đã viết.

Chỉ là sao người này làm việc lại có vẻ không hiệu quả lắm nhỉ?

Bản kế hoạch cầu hôn mà cô từng làm cho Tổng giám đốc Lục, từ khâu lên ý tưởng, dựng bối cảnh đến chạy thử quy trình, toàn bộ quá trình chuẩn bị còn chưa đến một tuần, mà lại đều tận dụng thời gian buổi tối.

Còn Chu Hành thì không biết đang làm gì, đã một tuần trôi qua mà chẳng có chút động tĩnh nào.

Thẩm Yên nghĩ kỹ lại nội dung trong kế hoạch của mình, vốn cũng không phức tạp, hơn nữa cô còn ghi rất rõ là không mời người thân hay bạn bè, tại hiện trường chỉ có hai người, vậy cũng chẳng cần điều phối nhân sự gì cả.

Thế mà sao lại chần chừ lâu đến vậy?

Thẩm Yên không hiểu nổi, thậm chí có chút hối hận. Giá mà lúc đó cô đừng giao quyền chủ động cho Chu Hành, cho dù hôm ấy anh hỏi cô có muốn kết hôn không, cho dù cô đã đồng ý thì cô vẫn nên làm theo kế hoạch ban đầu.

Nếu là cô làm thì chỉ cần chọn một buổi tối thôi, có lẽ mọi chuyện đã xong từ lâu rồi.

Sau một tuần thấp thỏm chờ đợi, đến thứ sáu, Chu Hành hỏi Thẩm Yên ngày mai có muốn cùng đi hồ Dương Minh chơi không.

Thẩm Yên chớp mắt: "Sao tự nhiên lại muốn đi hồ Dương Minh?" Trời mùa đông thế này, cũng đâu thể cắm trại.

Chu Hành dường như bị hỏi khó.

"… Đi chèo thuyền." Chu Hành suy nghĩ một lúc rồi đáp.

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Yên là trời lạnh thế này, ra giữa hồ chắc còn lạnh hơn. Nhưng khi thấy vẻ căng thẳng của Chu Hành, cô chợt nhận ra điều gì đó.

Vì thế, cô gật đầu.Tháng 11 ở thành phố S, trong trung tâm thành phố cảm giác nhiệt độ vẫn chưa quá lạnh, nhưng khi đến bên hồ Dương Minh, mỗi cơn gió thổi qua, Thẩm Yên vẫn phải kéo chặt chiếc áo lông vũ dày trên người.

Thấy vậy, Chu Hành khẽ kéo cô vào lòng, nhìn mặt hồ lấp lánh ánh nước rồi nói: "Hôm nay nắng đẹp thật."

Thẩm Yên nhìn Chu Hành trong chiếc áo dạ đen, khẽ chạm vào bàn tay anh đang đặt nơi eo mình, rồi lặng lẽ kéo tay anh, cùng nhét vào túi áo phao của cô.

Khi đến bến thuyền, Thẩm Yên có chút ngạc nhiên, du khách vậy mà vẫn khá đông.

Hai người đi đến lối vào bến, nhân viên yêu cầu Chu Hành quét mã xuất trình vé. Anh phối hợp rút điện thoại ra, quét một mã QR.

Sau khi đưa vé điện tử cho nhân viên, họ nhiệt tình hướng dẫn hai người ra bờ.

Từ xa, Thẩm Yên đã chọn trúng một chiếc thuyền, thân thuyền là hình một chú vịt vàng nhỏ.

Trên đường đi ra bến, cô nói với Chu Hành: "Em muốn chiếc vịt vàng kia."

Nghe vậy, Chu Hành hơi khựng lại, rồi mỉm cười gật đầu: "Được."

Khi bước tới bên cạnh "chú vịt vàng", Thẩm Yên mới phát hiện, không chỉ bên ngoài đáng yêu, mà bên trong còn được trang trí vô cùng đẹp mắt.

Đẹp đến mức cô cảm thấy có chút quen thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!