Chương 112: Ngoại truyện 15: Lễ cầu hôn (1)

Chu Hành thật sự không phải cố ý.

Buổi tối hôm đó anh không mang theo laptop về nhà, nhưng Phó tổng Phạm lại đột nhiên "nổi hứng", bắt anh sửa gấp một bản tài liệu. Không còn cách nào khác, anh đành phải mượn laptop của Thẩm Yên.

Khi bắt đầu làm việc trên máy của cô, vốn dĩ anh cũng không hề có ý định mở tài liệu mang tên "Kế hoạch cầu hôn 2.0" trên màn hình.

Chỉ là anh lỡ tay bấm nhầm, anh vốn định mở một file Word khác, ai ngờ lại vô tình mở đúng tài liệu này.

Sau đó vô tình đọc lướt qua một chút nội dung bên trong.

Càng đọc, biểu cảm của anh càng thay đổi. Càng đọc, khóe miệng càng không kìm được mà cong lên.

Đến khi đọc xong trang cuối, anh siết chặt nắm tay, khẽ đấm nhẹ lên mặt bàn.

Phó tổng Phạm gì đó, bản tài liệu gì đó, tất cả đều bị anh ném ra khỏi đầu. Trong đầu anh lúc này chỉ còn lại một chuyện duy nhất.

Thẩm Yên đã viết sẵn một bản kế hoạch để cầu hôn anh.

Anh đúng là đáng chết.

Sao anh lại hoàn toàn không nhận ra tấm lòng muốn kết hôn với mình của Thẩm Yên chứ?

Nếu không phải tuần trước Lục Du cầu hôn, anh nhất thời không nhịn được mà hỏi Thẩm Yên một câu hỏi giả định thì chẳng phải rất có thể anh đã bị Thẩm Yên cầu hôn rồi sao?

Một mặt anh cảm thấy mình thật đáng trách, chính anh là người mở lời muốn kết hôn với Thẩm Yên, vậy mà lại chẳng chuẩn bị gì, thậm chí còn chưa từng dành cho cô một nghi thức cầu hôn thật sự. Nhưng mặt khác, anh lại không kìm được niềm vui thầm kín. Yên Yên của anh đã chuẩn bị một kế hoạch cầu hôn tỉ mỉ như vậy, mà đối tượng được cầu hôn chính là anh.

Sau khi đọc xong toàn bộ, anh nhanh chóng đóng tài liệu lại. Nhưng nhịp tim đang đập dồn dập thì không sao kìm lại được, cảm xúc dâng trào trong lòng cũng không thể ép xuống.

Dường như trong mọi bước đi, anh luôn chậm hơn Thẩm Yên một nhịp.

Khi anh còn chỉ dám hôn lên trán cô, Thẩm Yên đã chủ động hôn lên môi anh. Khi anh còn cố gắng kiềm chế bản năng của mình, Thẩm Yên đã mua sẵn những thứ cần thiết, để hai người tiến thêm một bước, để anh được nếm trải niềm hạnh phúc lớn nhất của đời người. Còn bây giờ đến cả chuyện cầu hôn, cũng là Thẩm Yên đi trước anh.

Trong lúc anh còn do dự, cân nhắc trước sau, chần chừ không quyết thì Thẩm Yên đã bắt đầu viết kế hoạch rồi.

Có lẽ anh cần chạy vài vòng trong khu chung cư để bình tĩnh lại.

Nghĩ vậy, anh cũng thật sự làm như thế.

Anh nhanh chóng khoác áo gió, lao ra khỏi nhà, chuẩn bị chạy vài vòng.

Khi chạy đến dưới lầu nhà Thẩm Yên, nhìn thấy ánh đèn trong căn hộ của cô vẫn sáng, lòng anh bỗng ấm lên.

Đột nhiên anh cảm thấy chạy bộ trong khu chung cư hình như cũng không phải lựa chọn hay cho lắm. Phùng San San đã chuyển đi rồi, mà anh lại hoàn toàn không kiềm chế được mong muốn được gặp Thẩm Yên.

Có phải anh có thể gõ cửa nhà cô không?

Sau đó lấy một lý do nào đó đại loại như "con mèo ở nhà làm đổ cốc nước lên ga giường", hoặc "anh ra ngoài vội quá nên quên mang chìa khóa" để ở lại nhà Thẩm Yên?

Anh vẫn còn chưa nghĩ ra nên dùng lý do nào thì người đã đứng trước cửa nhà Thẩm Yên mất rồi.

Ngón tay đang chuẩn bị bấm chuông cửa của anh khựng lại.

Anh định tranh thủ sắp xếp lại lần cuối cái lý do mà mình sẽ dùng.

Rốt cuộc nên dùng lý do nào đây, "ga giường chưa khô" hay "quên mang chìa khóa" hay "cầu dao điện trong nhà bị nhảy"…?

Anh còn chưa kịp nghĩ xong, cửa nhà Thẩm Yên đã mở từ bên trong.

Chu Hành giật mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!